“Doanh thu năm trăm nghìn? Là do cô bán sao?” Ánh mắt chủ nhiệm Dương lạnh xuống: “Tôi đã nói với cô rồi, đây là ý của cấp trên, tốt nhất cô nên lập tức rời khỏi chỗ này đi, nếu không chúng tôi sẽ báo cảnh sát đấy!” “Chủ nhiệm Dương…” Cửa hàng trưởng Trần đã chảy nước mắt, định nắm tay chủ nhiệm Dương, nhưng mà chủ nhiệm Dương đã kéo cửa ra, rời khỏi cửa hàng này.
Cửa hàng trưởng Trần xụi lơ trên mặt đất: ‘Không đâu, sao lại có thể như vậy được…” Vu Tĩnh đứng bên cạnh, hít sâu một hơi, trên mặt vẫn còn hiện lên niềm vui sướng không thể che giấu.
“Thưa cô, xin cô lập tức rời khỏi đây đi, nếu không, tôi sẽ phải gọi bảo vệ vào đấy!” “Vu Tĩnh, đồ ăn cây táo rào cây sung…” Cửa hàng trưởng Trần rống to.
Vu Tĩnh ngẩng đầu lên, nói với mấy chị em đứng sau lưng: “Đi ra ngoài gọi bảo vệ, ném cô ta ra ngoài!” “Vâng!” Mấy chị em gật đầu, mặc dù còn hơi khiếp sợ, nhưng tất cả mọi người cũng biết, Vu Tĩnh đã trở thành cửa hàng trưởng, vị cửa hàng trưởng Trần từ hôm nay trở đi, sẽ không còn chút quan hệ gì với các cô nữa.
Mấy người bảo vệ vọt vào, lôi kéo cửa hàng trưởng Trần ra khỏi cửa hàng.
Vu Tĩnh nhìn cảnh tượng này, tâm trạng trong lòng cũng không kiềm được thoải mái hơn rất nhiều. Cô ta cũng không biết tại sao, dù sao cảm thấy trong lòng cực kỳ sảng khoái, cực kỳ hãnh diện. Về phần tại sao lại trở thành cửa hàng trưởng, trong đầu cô ta lóe lên một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-day-troi-sinh-tinh-ngong-cuong/1703829/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.