Sắc mặt Trương Cường thay đổi liên tục, có chút tối tăm không đoán được.
Hôm nay khi ra cửa, thật sự anh ta không mang theo nhiều tiền, tuy trong thẻ ngân hàng ở điện thoại di động có thể chuyển khoản được, nhưng với anh ta mà nói, tốn gần hai mươi nghìn để mua một bộ quần áo cho Nguyễn Thấm, điều này hơi lãng phí.
“Anh Trương, chúng ta mua đi,đừng để cậu ta coi thường chúng ta!” Nguyễn ‘Thấm kéo cổ tay Trương Cường, nũng nịu nói.
Đường Ân vẫn cười, trong nụ cười tràn đầy vẻ buồn nôn và ghét bỏ.
Trương Cường hít sâu một hơi: ‘Hôm nay anh còn có chút việc…” “Anh Trương, sao anh lại có thể như vậy?” Nguyễn Thấm không vui.
“Đừng gây chuyện!” Trương Cường lạnh giọng trách mắng, kéo cửa ra, xoay người đi ra bên ngoài.
Đường Ân đứng tại chỗ, nhún vai, quay đầu nhìn Vu Tĩnh: “Khi cửa hàng các cô tiếp đón khách hàng, nhất định phải lau sạch hai mắt mà nhìn, nếu ai cũng đi vào thử quần áo sau đó lại không mua, thì tính thế nào? Là để những khách hàng tiêu tiền như chúng tôi đổ vỏ à?” “Vâng vâng vâng…’ Cửa hàng trưởng Trần vội vàng cười, đứng bên cạnh tiếp lời: “Sau này chúng tôi nhất định sẽ cực kỳ cảnh giác, miễn là anh Đường còn quay lại, tôi chắc chăn sẽ võ tay chào đón!” “Phải cần đến cô vỗ tay chào đón sao? Gô là ai chứ?” Đường Ân nghiêng đầu nhìn cô ta, cười khế: “Thật sự không hiểu nổi, người như cô làm thế nào lên làm cửa hàng trưởng được vậy? Tôi cảm thấy có chút vấn đề, đợi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-day-troi-sinh-tinh-ngong-cuong/1703828/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.