“Là trình độ tiêu xài như thế nào cơ?” Đường Ân bật cười một tiếng, cũng không thèm nhìn Nguyễn Thấm và Trương Cường một cái, chỉ nhìn xung quanh, cũng không phát hiện ra có nhân viên bán hàng ra đón tiếp, khiến hai mày Đường Ân nhíu lại.
“Dù sao không phải là nơi mà loại người như cậu có thể bước vào được, tôi khuyên cậu tốt nhất vẫn đi nhanh đi, để tránh mất mặt ở chỗ này! Thật sự cho rằng mình vừa nhặt được ví tiền thôi đã trở thành triệu phú rồi đấy hả?” Trương Cường cười lạnh, cà lơ phất phơ đi tới, chế nhạo nói: “Nhân viên bán hàng đâu? Tại sao loại người nào cũng có thể bước vào được vậy? Cũng không nhìn xem trên người cậu ta mặc quần áo gì sao? Người như thế có thể mua nổi quần áo ở cửa hàng các cô sao? Còn không mau đuổi cậu ta ra ngoài đi?” Đường Ân cười một tiếng, lắc lư đi vào bên trong cửa hàng: “Mở cửa hàng đón khách, ai cũng có thể bước vào, tại sao cậu vào được, mà tôi lại không được?” “Nhân viên bán hàng, người này là bạn trai cũ của tôi, trên người anh ta không có nổi một xu nào, chỉ là một kẻ lừa đảo! Các cô còn không mau đuổi anh ta ra ngoài đi, để cho anh ta sờ vào làm bẩn quần áo, ai trong các cô chịu trách nhiệm hả?” Nguyễn Thấm bĩu môi nói.
Hai nhân viên bán hàng đi tới, khi nhìn thấy Đường Ân, trên mặt hiện lên vẻ lạnh lùng muốn cách người ta càng xa càng tốt.
Đường Ân cười cười: ‘Ai nói tôi không có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-day-troi-sinh-tinh-ngong-cuong/1703826/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.