Một chân đạp cửa phòng bệnh ra, gương mặt Đường Ân lạnh lùng nhìn chằm chằm Tô Lệ.
Tô Lệ ngẩng đầu liếc mắt nhìn Đường Ấn, trong lòng thậm chí hơi bối rối: “Lần này không chọc vào mạch máu, tôi đâm lại lần nữa cho côi” Kỷ Du Du nhíu mày, trên mặt hơi ấm ức.
Đường Ân bước từng bước đến, sắc mặt càng ngày càng tối tăm, khi nhìn Tô Lậ, giống như sói đói nhìn một con thỏ, khí thế của kẻ bề trên bẩm sinh thể hiện vô cùng rõ ràng trên người anh.
Tô Lệ cũng không biết mình bị làm sao, chỉ có thể rõ ràng cảm giác được, ánh mắt Đường Ân vẫn nhìn cô ta chằm chằm, khiến cô ta có cảm giác không cách nào nhìn thẳng được.
Loại cảm giác này khiến cho cô ta cực kỳ khó chịu, thậm chí còn cảm thấy áp lực hơn cả khi gặp được viện trưởng.
Đường Ân nhìn chằm chằm động tác trên tay Tô Lệ, thấy tay cô ta run run, đâm kim tiêm vào, vẻ mặt hòa hoãn hơn rất nhiều.
“Khi đổi thuốc nhớ phải gọi tôi…’ Tô Lệ cúi thấp đầu, xoay người vội vàng chạy ra ngoài cửa.
Đường Ân nhìn theo bóng dáng cô ta rời đi, trong ánh mắt hiện lên ý lạnh.
Trái tim cô gái này cũng đủ tàn nhẫn.
Đường Ân còn lâu mới tin, một y tá hành nghề nhiều năm như vậy mà khi đâm kim còn không tìm được mạch máu.
Còn không phải do cô gái này cố tình à, muốn để cho Kỷ Du Du chịu chút đau đớn.
“Không sao đâu…” Kỷ Du Du nhìn sắc mặt Đường Ân, lặng lẽ cúi đầu khẽ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-day-troi-sinh-tinh-ngong-cuong/1703825/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.