“Tôi… Tôi không nhìn thấy!” Lâm Sở Sở oa một tiếng khóc lên, nước mắt cũng không thể nào ngừng lại được nữa.
“Không nhìn thấy? Không nhìn thấy mà cô lại đến đây tố cáo anh Đường sao?” Bùi Nhược xoay người lại, lạnh lùng chất vấn: “Cô làm như vậy là đang vu khống cô có biết không? Tôi có thể kiện cô bất cứ lúc nào, hơn nữa còn bắt cô xin lỗi anh Đường! Thân là một sinh viên, bỗng dưng bịa đặt ra sự thật, ý đồ muốn vu khống hãm hại, cô cảm thấy cô vẫn còn có quyền làm một sinh viên hay sao?”
“Tôi… Là Trân Uy nói với tôi, là bạn cùng phòng của cậu ta – Trần Uy nói!” Lâm Sở Sở vội vàng nói, xoay đầu sang Trương Đình đứng bên cạnh: “Là Trần Uy nói cho tôi biết!” Trương Đình cắn răng, căm giận nhìn Lâm Sở Sở, quát ầm lên: “Nếu trò đã không nhìn thấy, vậy tại sao trò còn đến tố cáo?” Lâm Sở Sở sợ đến choáng váng, thân hình mềm nhũn, ngã xuống mặt đất, khóc lên: “Em… Em bị người ta mê hoặc!” “Gọi Trần Uy đến đây…” Cục trưởng Lâm nhẹ giọng nói.
Trần Diệu Tổ vội vàng đứng dậy: “Tôi đi †ìm cậu tai” Mọi người nhìn thấy Trần Diệu Tổ rời đi, ánh mắt ít nhiều có tia sáng lấp lóe.
Lúc này, thật ra tất cả mọi người đều đã hiểu, toàn bộ chuyện này không giống như những gì Lâm Sở Sở kia tố cáo.
Đường Ân thân là ông chủ của Bùi Nhược và Bùi Hạc, làm sao lại đi ăn trộm ví tiền được chứ? Trong ví tiền có thể đựng được bao nhiêu tiền?
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-day-troi-sinh-tinh-ngong-cuong/1703820/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.