Trương Đình hơi nổi giận, chẳng qua vừa nói dứt câu đã nhìn thấy một đám người chen chúc từ ngoài cửa bước vào, chặn kín phòng bảo vệ đến mức con kiến cũng không chui lọt.
Hơn mười nhân viên cảnh sát mặc quân phục bước vào, vũ trang đầy đủ, từ ngoài cửa xông vào, họng súng đen ngòm đến mức người nhìn thấy đều cảm thấy rét lạnh từ tận đáy lòng.
Trương Đình hoảng sợ đến mức sắc mặt cũng thay đổi, không biết rốt cuộc đã xảy ra tình huống gì.
Không chỉ Trương Đình, ngay cả Lý Minh cũng ngẩn ra, Lâm Sở Sở đứng bên cạnh lại càng sợ hãi đến mức toàn thân run rẩy, không nói nổi một câu.
Bên ngoài phòng bảo vệ có một người đi tới, sắc mặt tối sầm cực kỳ lợi hại.
Lúc này, Trần Diệu Tổ đã chen lên, sắc mặt đau đớn nói: “Trưởng phòng Dương, chuyện này tôi thật sự không có cách nào quản lý được, bất kể là tôi ngăn cản như thế nào, Trương Đình cũng không chịu nghe lời!” “Trưởng phòng Dương… Sao ông lại đến đây?” Trương Đình cũng tỉnh táo lại, vội vàng buông tay Đường Ân ra, bước lên phía trước một bước.
“Trương Đình, rốt cuộc là ông muốn làm cái gì? Hả?” Trưởng phòng Dương giận dữ trong lòng, hoàn toàn bùng nổ: “Rốt cuộc tại sao lại thế này? Ai ăn trộm ví tiền? Hôm nay nếu ông không giải thích rõ ràng cho tôi, ngày mai ông cũng không cần phải đi làm nữa!” Trương Đình ngẩn ngơ, tất cả mọi chuyện trong đầu hiện lên với tốc độ ánh sáng, giống như trong nháy mắt đã suy nghĩ thông suốt tất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-day-troi-sinh-tinh-ngong-cuong/1703819/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.