“Lục công tử xin cứ yên tâm, Cơ gia chúng ta nhất định sẽ chăm sóc tốt cho các thôn dân trong thôn này.”
Gia chủ họ Cơ vừa dứt lời, Trần lão y liền mở miệng nói:
“ Cơ gia chủ, những thôn dân này trước kia từng mắc bệnh phong. Tuy hiện tại đã khỏi, nhưng trong cơ thể vẫn còn lưu lại một số ám tật.
Ta sẽ để lại một phương thuốc, giao cho người hiểu y lý trong phủ các ngươi chiếu theo đó mà làm. Dựa theo phương thuốc này bào chế dược cao, bôi lên người thôn dân.
Sau một thời gian, cho dù không thể hoàn toàn loại bỏ ám tật, thì cũng có thể khôi phục gần như người bình thường.
Sau khi thân thể Cơ Tam công tử hồi phục, phương thuốc này cũng có thể dùng để xóa đi sẹo lở loét và vảy ghẻ trên mặt cùng thân thể .”
Nghe vậy, gia chủ họ Cơ vội vàng cung kính nói:
“Ta xin thay mặt con trai và các thôn dân, đa tạ Trần lão y.”
Đối mặt với Trần lão y, hắn không dám có nửa phần xem nhẹ.
Nhớ lại Kiếm Khí Lĩnh Vực mà vị lão nhân này đã triển khai trước đó, trong lòng hắn đến giờ vẫn còn chấn động.
Bản thân hắn cũng là người tu kiếm đạo, nhưng so với đối phương, kiếm đạo của hắn quả thực như đứa trẻ mới tập đi đứng trước bóng lưng của người lớn, hoàn toàn không thể với tới.
Vì vậy, Trần lão y đi tới xe ngựa, lấy bút mực ra, viết một phương thuốc đưa cho gia chủ họ Cơ.
Lục Thanh suy nghĩ một chút, cũng tiện tay viết thêm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-co-the-nhin-thau-van-vat/5258221/chuong-489.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.