Tiểu tử, ngươi đúng là tự tìm đường chết!
Đôi bàn tay tròn mập, lớn như hai chiếc quạt phiến, nhuốm đỏ như hai bánh nghiền máu, khuấy động luồng không khí rồi ầm ầm nện thẳng vào thân Lục Thanh.
Rống!
Đối diện với đòn công kích dữ dội của đại hòa thượng, Lục Thanh không hề đổi sắc, thậm chí không có ý định né tránh.
Tiếng long ngâm hổ gầm lại vang lên từ trong thân thể hắn. Nắm chặt hai quyền, hai nắm đấm tỏa ra ánh sáng trắng như ngọc giáng xuống đôi chưởng đỏ rực của đại hòa thượng.
Ầm!
Quyền chạm chưởng, cương kình bùng nổ, cuốn sạch mọi thứ xung quanh.
Chưởng của đại hòa thượng lớn hơn nắm đấm Lục Thanh vài lần, thoạt nhìn như đang chiếm thế thượng phong.
Song đúng vào khoảnh khắc nắm đấm Lục Thanh ấn xuống chưởng hắn, sắc mặt đại hòa thượng lập tức biến đổi.
Y cảm nhận được một sức mạnh sâu thẳm truyền từ hai nắm đấm kia sang.
Tựa như điều y đang va phải không phải đôi quyền, mà là hai ngọn núi lớn bất động.
Dưới sức mạnh áp đảo ấy, đôi chưởng của đại hòa thượng vặn vẹo rồi nổ tung trong nháy mắt.
Cả hai cánh tay cũng lập tức vỡ vụn, hóa thành sương máu bắn tung ra ngoài.
A!
Hai tay bị đánh nát ngay tức khắc, cơn đau dữ dội khiến đại hòa thượng thét lên thảm thiết.
Nhưng tiếng kêu còn chưa dứt, trong chớp mắt tiếp theo, Lục Thanh đã theo đà quyền thế lao sát vào trước mặt y, vai hắn húc mạnh, chặn thẳng vào ngực đối phương.
Với sức mạnh hiện tại của Lục Thanh, lực va chạm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-co-the-nhin-thau-van-vat/5246138/chuong-440.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.