Sư phụ đột phá khiến Lục Thanh càng thêm tin tưởng vào chuyến đi đến Vân Châu lần này.
Đạt đến Tiên Thiên Tiểu Thành, lại sở hữu song hệ Tiên Thiên Nguyên Khí, hơn nữa còn lĩnh ngộ được Tiên Thiên lĩnh vực.
Lục Thanh ước lượng rằng hiện tại, sư phụ của hắn thậm chí có thể đối đầu với một Võ giả Tiên Thiên Đại Thành mà chưa chắc rơi vào hạ phong.
Võ giả Tiên Thiên của Lưu Vân Tông tuy mạnh, nhưng hắn cho rằng khó có khả năng trong tông môn lại xuất hiện một nhân vật đạt đến trình độ Tiên Thiên Đại Thành.
Nếu thực sự có người như vậy, Lưu Vân Tông đã không chỉ là một trong ba đại tông môn của Vân Châu.
Ăn sáng xong, Lục Thanh cùng mọi người tiếp tục lên đường.
…
Có điều hơi kỳ lạ, bởi lẽ bọn họ đã chính thức bước vào địa phận Vân Châu, vẫn luôn đi trên quan đạo, vậy mà mấy ngày nay lại chưa gặp bất kỳ người nào của Lưu Vân Tông.
Không rõ là Lưu Vân Tông không phái người đi tìm Thiếu tông chủ của họ, hay nhóm người kia đã đi đường vòng khác.
Nếu là trường hợp thứ hai, thì không phải tin tốt đối với Lục Thanh và đoàn người.
Khi Lục Thanh đang suy nghĩ có nên tìm cớ quay lại kiểm tra tình hình không, sắc mặt hắn bỗng biến đổi, ánh mắt nhìn thẳng về phía trước.
Chẳng mấy chốc, hắn thấy bụi đất cuồn cuộn bốc lên, một toán võ giả cưỡi cao mã đang phóng nhanh về phía bọn họ.
“Đúng là nhắc Tào Tháo, Tào Tháo liền đến.”
Từ xa nhìn lại, Lục Thanh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-co-the-nhin-thau-van-vat/4903343/chuong-310.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.