Ngay sau khi Đường Khả Tâm trút hơi thở cuối cùng, như đã đạt thành điều kiện ẩn gì đó, huyễn cảnh bắt đầu sụp đổ với tốc độ nhanh đến chóng mặt. Bản thân Lý Thuần Quân cũng không kịp chuẩn bị, không lâu sau đó liền bị cuốn vào lỗ hổng, từ đó đánh mất ý thức tự chủ.
Có lẽ huyễn cảnh này chỉ được xây dựng nên với mục đích như vậy. Vừa là để gợi ý cho những người tiến vào thí luyện, cũng vừa là một biện pháp giúp cho người thần bí kia bù đắp tiếc nuối của mình... Dẫu cho nó đã có phần quá muộn rồi.
"Lý Thuần Quân!"
"Lý Thuần Quân!"
Bị đánh thức bởi thanh âm nhu mỳ dễ nghe đang không ngừng vang vọng bên tai, Lý Thuần Quân chậm rãi tỉnh dậy từ trong huyễn cảnh dài đằng đẵng. Hằng tỷ tỷ đến giờ vẫn luôn ở bên cạnh trông chừng hắn, và hiện tại nàng đang nhìn hắn với vẻ mặt hết sức lo lắng.
Lý Thuần Quân nhìn nàng, gượng cười hỏi: "Ta ngất đi bao lâu rồi?"
"Mới vài chục giây thôi. Ngươi đột nhiên lăn đùng ra ngất xỉu làm ta sợ muốn chết" Hằng tỷ tỷ nhéo má Lý Thuần Quân, biểu cảm lộ ra đôi chút hờn dỗi nói: "Thôi được rồi, ta cũng biết chuyện vừa rồi là thân bất do kỷ, thế nên ta sẽ không bắt lỗi ngươi"
Lý Thuần Quân khoé miệng co giật: "Cảm... Cảm ơn?"
"Thế, vừa rồi ngươi lại bị gì vậy?" Hằng tỷ tỷ lại hỏi.
"Ừm... May mắn bị kéo vào bên trong một huyễn cảnh kì lạ. Ta đã sống trong đó
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-co-that-su-la-dang-cuu-the/2426638/chuong-220.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.