Hoàn tất công việc liên lạc với hai tên tiểu đệ ngoài kia, tâm tình của Lý Thuần Quân bỗng chốc đã biến tốt lên rất nhiều.
Có vẻ như việc thâm nhập vào bóng tối lâu ngày đã khiến hắn bất giác sinh ra một chút cảm giác cô đơn, thành ra khi được nghe thấy thanh âm của người ngoài, phần cảm xúc cô đơn ấy đã lập tức bị xoá bỏ.
Lý Thuần Quân đã đi thẳng về hướng đông được rất nhiều ngày rồi, khá chắc là đã rất gần với điểm tận cùng. Hiện giờ tâm lí hắn đã không còn trở ngại gì nữa, thế là hắn đã bạo gan quyết định tăng tốc.
Trên đoạn đường đó, sắc thái của không gian xung quanh hắn đã dần xuất hiện những sự thay đổi rõ rệt. Dễ thấy nhất là những tia sáng nay đã không còn nữa, chỉ còn lại một mảnh đêm tối mờ mịt, gần như không cách nào nhìn thấy phía trước nếu như không động tay động chân gì đó.
Ngoài chuyện đó ra thì Lý Thuần Quân cũng bắt đầu cảm thấy bầu không khí xung quanh mình đang trở nên rất quái dị. Hắn cảm nhận được bên trong mảnh đêm tối này có thứ gì đó đang nhìn mình... Đó là một ánh mắt lạnh lẽo, sắc bén, khát máu, hệt như một loài thú săn mồi đan lẩn khuất trong bóng tối, chỉ chờ thời cơ nhảy xổ tới xơi tái con mồi.
Và con mồi ở đây không đâu khác chính là Lý Thuần Quân.
"Cẩn thận đấy"
Trong tay Lý Thuần Quân, Hằng tỷ tỷ lặng lẽ lên tiếng nhắc nhở. Có vẻ như nàng cũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-co-that-su-la-dang-cuu-the/2426636/chuong-221.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.