Editor: Slinh
Beta: Cà ri + lyly
"Là ngươi cứu Lan Lăng Quân rời khỏi địa lao."
"Là ngươi sáng lập tà giáo, gây sóng gió trên giang hồ."
"Là ngươi một mình lẻn vào hoàng cung, cùng Cao Hoài Tú, diễn màn kịch này."
"Là ngươi xúi giục Đỗ Thiên Chấn, ra lệnh cho hắn đêm nay bất ngờ xuất hiện, tấn công vương phủ."
"Tất cả đều là ngươi, vẫn luôn là ngươi!"
......
Mỗi một chữ Nam Cung Dạ nói ra, sắc mặt liền tái nhợt đi một chút, trong mắt, lúc ban đầu còn có lửa giận hừng hực, sau là hàn băng lạnh lẽo, cuối cùng chỉ còn lại sự ảm đạm.
Trong lòng hắn biết rõ ràng, đại thế đã mất, mặc dù tìm mọi cách báo cho thủ hạ ở bên ngoài Đế Đô, thì cũng đã muộn, không có cách nào xoay chuyển tình thế.
Hiện giờ, người trở thành con cá trên thớt, mặc người xâu xé...... Là hắn.
Tướng sĩ trong viện tay đều cấm đuốc, lửa cháy bừng bừng, hợp thành một mảnh, giống như biển lửa năm đó.
Vận mệnh sắp đặt, chẳng lẽ tất cả đều được sắp đặt?
Khi hắn nói, A Yên đều im lặng nghe, chờ hắn nói xong, mới rời khỏi bên cạnh Cao Hoài Tú, đi ra chính sảnh ngọc yến, đứng trong viện.
Đỗ Thiên Chấn vừa thấy nàng, hai mắt liền phát sáng, uốn gối quỳ xuống: "Thuộc hạ tham kiến giáo chủ! Giáo chủ mỹ nhan thịnh thế, thiên thu vạn tái! Giáo chủ --"
Tịch Hàn không thể tin tưởng mà nhìn chằm chằm nam nhân vạm vỡ đang quỳ xuống kia, cả
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-co-my-nhan-thinh-the/2113751/quyen-7-chuong-84-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.