Editor: Slinh
Beta: Cà ri + lyly
Hoàng cung.
Sau khi Cao Hoài Tú hạ triều, thay một bộ thường phục màu đen, ở ngự thư phòng đọc sách một canh giờ, lão thái giám Hạ Phúc nhìn bóng dáng của hắn, lặng lẽ thở dài, đi ra ngoài bưng lên một ly trà nóng, nhẹ nhàng đặt lên bàn.
Lại qua gần nửa canh giờ nữa, thời tiết thay đổi.
Ngoài cửa sổ bắt đầu mưa to, Hạ Phúc vội đi qua, đóng cửa sổ lại, tránh cho mưa bụi hắt vào.
Cao Hoài Tú buông quyển sách xuống, nhấp một ngụm trà thanh hương, ấn đường dần dần dãn ra, một bàn tay theo thói quen mà xoa đầu gối, ánh mắt nhìn về phía cửa sổ gỗ chạm khắc hình hoa, tự giễu mà cười một cái.
Hạ Phúc không đành lòng, thấp giọng hỏi nói: "Hoàng thượng, chân ngài lại đau sao? Có cần phải truyền thái y không?"
Cao Hoài Tú lắc đầu, nhàn nhạt nói: "Không cần."
Hạ Phúc lại khuyên vài câu, thấy thái độ của hắn kiên quyết, liền than một tiếng, lui sang một bên.
Tay Cao Hoài Tú cầm quyển sách, lại có chút thất thần, như suy nghĩ gì đó, một lát sau, hỏi: "Đám cường đạo trên giang hồ kia như thế nào rồi?"
Hạ Phúc nhỏ giọng đáp: "Nhiếp Chính Vương đã tăng giải thưởng lên tới mười vạn lượng hoàng kim."
Cao Hoài Tú nhếch khóe môi, đáy mắt vẫn lạnh như băng: "Kết quả?"
Hạ Phúc lắc đầu, có điểm vui sướng khi người gặp họa: "Không có kết quả. Thuộc hạ của Nhiếp Chính Vương phái đi vài lần, đều không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-co-my-nhan-thinh-the/2113742/quyen-7-chuong-79-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.