Editor: Slinh
Beta: Cà ri + lyly
Nhiếp Chính Vương phủ.
"Rác rưởi! Đều là rác rưởi!"
Ống tay áo Nam Cung Dạ vung lên, trừng mắt nhìn đám thuộc hạ quỳ dưới đất, cười lạnh: "Chỉ là một bang phái trên giang hồ, mà các ngươi tra không ra lai lịch của bọn họ? Bản vương nuôi các ngươi làm gì?"
Thủ lĩnh trong đám người quỳ gối về phía trước: "Vương gia bớt giận, chúng thuộc hạ đã dùng hết khả năng---"
Nam Cung Dạ lạnh lùng cắt ngang: "Không chỉ riêng việc giáo chủ tà giáo này... Tịch Hàn, không phải ta không cho ngươi cơ hội, hai tiện tì ở hậu viện mất tích, còn có Lan Lăng Quân không thấy tăm hơi trong địa lao. Sắp ba tháng rồi, ngươi còn không biết hướng đi của bọn họ sao?"
Trán Tịch Hàn chảy mồ hôi lạnh: "Thuộc hạ vô năng."
Nam Cung Dạ nhìn hắn, một lát sau, nhắm mắt lại: "Bản vương cho ngươi một tháng nữa, nếu như không có kết quả, cho người mang đầu của ngươi đến."
Tịch Hàn rùng mình, lớn tiếng nói: "Vâng, thuộc hạ tuân lệnh! Tạ vương gia khai ân!"
Nam Cung Dạ khoát tay áo: "Lui xuống."
Mọi người lùi ra.
Tỳ nữ dâng một ly trà nóng, nhẹ nhàng đặt trên khay trà, không dám thở mạnh, cẩn thận từng chút đi đến cửa, chợt nghe giọng nói lạnh lẽo phía sau: "Đứng lại."
Tim trong lồng ngực đập thình thịch, nàng xoay người, lập tức quỳ xuống, liên tục dập đầu: "Nô tỳ đáng chết, nô tỳ đáng chết ----"
Nam Cung Dạ nhàn nhạt nói: "Bản vương đáng sợ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-co-my-nhan-thinh-the/2113741/quyen-7-chuong-78-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.