Editor: Dư
Beta: Cà ri
Hình ảnh dần tiêu tán trong hư không.
A Yên từ trên ghế nhỏ bước xuống dưới sau đó ngẩng đầu đánh giá cái thòng lọng bằng vải màu tím đỏ, cô tìm cây kéo cắt nó thành từng mảnh nhỏ.
Lão Cổ Đồng đứng chờ ở một bên rồi mới cẩn thận nói: "Kí chủ, lần này là phải tăng độ yêu thích, ở thế giới cô dùng mị thuật với hai người qua đường."
A Yên hỏi: "Manh mối nam chủ thế giới này là Đường Tử Minh?"
Lão Cổ Đồng gật đầu: "Đúng vậy."
A Yên nhẹ nhàng thở dài.
Lão Cổ Đồng: "Thế nào, có khó khăn sao?"
A Yên cười cười: "Không, quá giản rồi, từ xưa văn nhân là kẻ vừa bạc tình lại vừa đa tình hoàn toàn không thể dựa dẫm được."
Lão Cổ Đồng: " Luôn có vài người ngoại lệ mà."
A Yên nói: "Đáng tiếc không phải là Đường Tử Minh."
Lão Cổ Đồng: "Hắn tự nhận tình yêu dành cho Kiều Thu Lộ đến chết không đổi cho dù sông cạn đá mòn cũng không thay lòng."
A Yên cười một tiếng.
Hắn viết văn tế khóc lóc đau khổ cho Tiểu Phán Nhi rồi sau đó như thế nào? Viết xong, đã khóc, cũng đã quên.
Tài tử tài nữ thì tình cảm càng phong phú hơn so với người bình thường cũng càng dễ dàng thay đổi hơn, thời khắc kế tiếp sẽ không có chỗ cho cái gọi là thâm tình mà tiếp tục tìm kiếm tình cảm khác.
Tiếp thu trí nhớ của nguyên chủ, A Yên bắt đầu kiểm kê gia sản,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-co-my-nhan-thinh-the/2113673/quyen-4-chuong-42-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.