Editor: Kuro
Chính hắn tự tay tiễn Trần Yên đi, cuối cùng người nhớ mãi không quên, vẫn là hắn.
Hoàng cung, Ngự thư phòng.
Dương Chiêu vừa bãi triều, thay thường phục màu đen, đang phê duyệt tấu chương, sắc mặt vẫn bình tĩnh, không khác gì ngày xưa.
Đại thái giám Lưu công công đang thấp thỏm trong lòng, Huệ phi Trần Vận mất cả một buổi sáng, nấu món canh mà ngài ấy thích nhất, bây giờ người đang đứng ở chờ trước cửa Ngự thư phòng, đợi thông báo của hắn——nhưng hắn trì trệ không dám mở miệng, hồi hộp đến nổi miệng lưỡi ngày càng khô càng đắng.
Kẻ khác không biết, hắn làm sao không biết?
Sáng nay trên triều đình, lại có người đề cập đến chuyện phế phi Trần thị mất tích lạ lùng, không đến nửa tháng, lại án tử hồi cung một cách kỳ lạ, nghe ý tứ trong lời nói của quan viên, câu nào cũng ám chỉ Trần Yên sợ là sau vụ cướp, đã không còn trong sạch, lại bôi nhọ uy nghiêm của Thiên gia.
Chuyện này dù không thể trách Trần Yên, nhưng Trần Yên thân là nữ tử, lại từng là thê tử của hoàng thượng, đáng lẽ nên chết để bảo toàn danh tiết, hoàn toàn không có lý do gì để sốngmặt dày mày dạn trở về cung... Nói được nửa câu, vẻ mặt của vua giận dữ, ra lệnh xử phạt nặng người này, đuổi ra khỏi đế đô, nếu không có lệnh của hắn, mãi mãi không được hồi kinh.
Ngay trong lúc đó, trên điện Kim Loan yên lặng như tờ, văn võ bá quan câm như hến.
Đã nhiều
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-co-my-nhan-thinh-the/2113642/quyen-2-chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.