Sau khi hai chị em Hải Vi đi rồi, Mã Lệ đã đóng cửa chính và cửa sổ lại thật chặt, nhà rất nghèo, bọn họ không có đủ tiền để mua nến và dầu để thắp, nguồn sáng duy nhất bọn họ có thể dùng là ánh trăng, nhưng để an toàn, bà thà không nhìn thấy gì còn hơn là mở cửa sổ.
“Ta đã giấu một cái!”
“Ta cũng giấu một cái!”
“…”
Bọn trẻ chưa bao giờ được ăn ngon như vậy, nói không muốn ăn nữa chính là nói dối, nhưng vận mệnh nặng nề đang đè lên đầu chúng, nếu cha không khỏi bệnh thì mọi người sẽ trở thành nô lệ, đến lúc đó…..
Bọn họ không dám nghĩ tới nữa, chỉ có thể chịu đựng cơn đói và chờ đến khi màn đêm buông xuống rồi giấu bánh mật mang về.
Ngoại trừ Lỵ Lỵ Ti lúc đầu chỉ có thể ăn rồi về, cả ba đứa trẻ đều giấu một cái mang về.
Mã Lệ giấu một một cái còn nguyên và một cái chỉ còn lại hai phần ba.
“Ăn đi, ăn nhiều một chút để mau sớm khỏi bệnh.” Mã Lệ không khỏi nuốt nước bọt, bà chỉ cắn một miếng, bánh ngon đến mức khiến bà muốn bật khóc. Đây là món ăn ngon nhất bà từng ăn trong đời, thậm chí tất cả đồ ăn trong nửa đời của bà gộp lại cũng chưa chắc gì ngon bằng bánh mật ong 100% này!
Nhưng sống sót còn quan trọng hơn.
Người đàn ông ngồi trên giường đang lặng lẽ khóc trong bóng tối, ông là gánh nặng cho gia đình vì đã mất khả năng lao động, ông biết mình nhất định phải khỏe lại.
Trong bóng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-co-mot-toa-thanh-my-thuc/5279108/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.