Bộ quần áo sạch sẽ và nụ cười rạng rỡ của Ái Lệ Ti khiến Hải Vi không dám chạm vào, thậm chí nàng còn sợ mình đến gần sẽ làm ô nhiễm bầu không khí xung quanh người hầu gái này, nàng liên tục lau bàn tay đen sạm của mình vào quần áo, nhưng quần áo nàng cũng bẩn thỉu và xấu xí vô cùng, thậm chí vì không kiềm chế được sức lực của mình mà bộ quần áo mỏng manh đã bị nàng làm “rách” một lỗ thủng.
Thấy vậy, Ái Lệ Ti nhanh chóng nhét bánh mì và nước vào tay: Hai người có nơi nào để đi không? Có chỗ nào có thể ngồi ăn không? Đừng rời khỏi khu vực vạch đỏ, hai người sẽ không bị cướp hoặc bị đuổi đi.”
Lúc đó Hải Vi và La Khoa như gặp được thiên sứ.
“Cảm tạ thiên sứ đại nhân!”
Ái Lệ Ti nghe danh xưng này thì đỏ mặt, cô bé xua tay bối rối nói: “Tôi chỉ là nô lệ của Lĩnh chủ đại nhân.” Chắc là do hôm nay nghe nhiều quá nên cô bé đã không còn hoảng sợ muốn quỳ xuống cầu xin thần linh tha thứ nữa, mà cô bé chỉ cảm thấy xấu hổ.
“À đúng rồi, Lĩnh chủ đại nhân ghét quỳ. Sau này nếu có gặp Lĩnh chủ đại nhân thì đừng quỳ trước mặt ngài ấy!”
Hải Vi cảm thấy chắc là mình không còn cơ hội để bày tỏ lòng biết ơn với Lĩnh chủ đại nhân nữa đâu, nhưng sau khi nghe lời Ái Lệ Ti nói, nàng nhanh chóng duỗi thẳng hai đầu gối yếu ớt gần như sắp quỳ xuống thật sâu trước phủ lãnh chúa, ngay cả La
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-co-mot-toa-thanh-my-thuc/5279107/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.