Đối với việc Tu Thủy đột nhiên xuất hiện mỏ vàng, mặc kệ các bá tánh có đồn thổi cỡ nào, phía quan phủ vẫn chối không nhận, cũng tiếp tục không cho phép người khác tới gần đoạn sông kia. Điều này khiến càng nhiều người cảm thấy kỳ lạ hơn.
Tin tức truyền tới tai bọn hải tặc, đám lâu la hỏi: “Đại đương gia, chúng ta có cần đi tìm hiểu cho kỹ không?”
Đó chính là mỏ vàng đấy!
Từ khi tên họ Liễu kia tới, bọn chúng đã không khai trương được gì suốt hai tháng qua rồi, cứ tiếp tục như thế này thì làm hải tặc còn có ý nghĩa gì nữa. Nếu chúng cướp lấy mỏ vàng đó làm của riêng, bọn chúng cũng không cần làm hải tặc nữa, cứ thế mà tan rã, ai về nhà nấy, vợ ai nấy cưới, sống hạnh phúc ấm êm.
Đại đương gia nhìn đám thuộc hạ đang chờ mong mình, lạnh mặt mắng: “Đúng là một đám ngu xuẩn! Thiên hạ làm gì có chuyện tốt như thế? Trước nay Tu Thủy xuất hiện vô số quan viên, lại chỉ có một người phát hiện ra mỏ vàng à? Nơi này bây giờ nằm trong tay tên họ Liễu kia, hắn đang đấu với chúng ta lại đột nhiên phát hiện mỏ vàng, chuyện này có khác nào mồi câu đợi chúng ta đến cắn. Nếu chúng ta mà tới đó thì phải là tự dâng mình tới cửa mới đúng.”
“Tên họ Liễu xảo quyệt tới thế ạ?” Đám hải tặc lập tức kinh hãi. Vàng thì đúng là đáng giá thật, nhưng không quan trọng bằng cái mạng nhỏ này của chúng được.
“Hừ, tóm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-co-mot-toa-dao-quan/3492305/chuong-104.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.