Homestay nhà Ngô Chanh nằm ở trung tâm thôn, không gần bờ hồ, vị trí không tính là tốt, thắng ở thanh tịnh.
Tổng cộng bảy gian phòng, chỉ có bốn gian có khách, lúc Ngô Chanh đưa Tang Tước đến, những du khách đó đang ăn cơm tối trong sân, bố Ngô Chanh xuống bếp.
Sau khi chào hỏi, Tang Tước thoái thác nói mình không đói, hơi mệt, bảo Ngô Chanh đưa chìa khóa cho cô, đi đến phòng khách ở góc tầng một nghỉ ngơi.
Vào phòng khách, Tang Tước ấn cái gáy đau nhức, lấy điện thoại ra gửi một tin nhắn, nói cô đã đến, sau đó từ trong ba lô của mình lấy ra bánh mì và nước mang từ nhà.
Cẩn thận là trên hết, cô sẽ không ăn bất cứ thứ gì ở đây, cũng sẽ không uống nước ở đây.
Meo ~
Tang Tước nghe thấy tiếng mèo kêu, cô đi tới bên cửa sổ, nhìn thấy mấy con mèo ở dưới bệ cửa sổ, toàn bộ đều ngẩng đầu nhìn cô.
Đều là mèo hoang bình thường, lang thang trong thôn, nhận sự cho ăn của du khách, có điều mèo hoang ở đây xác thực rất nhiều, đại bộ phận là mèo mướp.
Ăn đồ ăn, Tang Tước cẩn thận từng li từng tí giữ Quỷ Vực trong phạm vi phòng, sau khi trải rộng Quỷ Vực, cô kinh ngạc phát hiện, biên giới của Quỷ Vực vậy mà đang bay tán loạn giống như tro giấy, bị sức mạnh cổ quái thu hút, đi về hướng núi Lỗi Thạch.
Động tĩnh thực ra rất nhỏ, nếu không phải Tang Tước luôn duy trì cảnh giác, sự chú ý tập trung cao độ, đều rất khó phát hiện điểm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-co-mot-quy-vuong-trieu/5293156/chuong-338.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.