Tang Tước về đến nhà, sau khi sắp xếp một phen, ngủ ngon một giấc.
Sáng hôm sau, Ngô Chanh gửi thông tin chuyến xe, vậy mà lại là ngồi tàu cao tốc đi qua đó, khoảng mười một giờ sáng xuất phát.
Tang Tước đeo một cái ba lô hai vai đơn giản, mang theo bức tranh, liền đi phó hẹn.
Ngô Chanh biết Tang Tước bị nhóm chat Kể Chuyện Tiếp Sức để mắt tới, dù sao nhiệm vụ của cô ta chính là vì chuyện này, đến bảo vệ Tang Vãn.
Lần này cô ta lợi dụng chức quyền, dọn sạch một toa xe, đảm bảo trước khi cô ta và Tang Tước đến đích, toa xe này sẽ không có người vào, cũng sẽ không có những thứ như camera, ngộ nhỡ có tình huống, tàu hỏa cũng tốt hơn máy bay, có thể phanh gấp dừng xe.
Cộng thêm trên đường Tang Tước đi đến ga tàu cao tốc cũng đặc biệt cẩn thận, đoàn tàu thuận lợi khởi hành.
"Cô thật sự nghĩ kỹ muốn theo tôi trở về? Tôi cũng không xác định sau khi cô trở về có gặp nguy hiểm hay không."
Trên đường, Ngô Chanh thấy Tang Tước bộ dạng không sao cả, vẫn nhịn không được hỏi.
Tang Tước đang cố gắng làm bù bài tập cô bỏ dở trong khoảng thời gian này, nghe Ngô Chanh hỏi như vậy, vốn đã phiền lòng cô lại một lần nữa hỏi: "Rốt cuộc cô là phe nào?"
Ngô Chanh trầm mặc, qua một lúc cô ta mới chậm rãi mở miệng.
"Bọn họ nói với tôi, cô và tôi là cùng tộc, là bị người ta trộm đi vứt ở bên ngoài. Đã như vậy, tôi nói đơn giản với
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-co-mot-quy-vuong-trieu/5293155/chuong-337.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.