Trước quầy bánh hấp.
Hà Bất Ngưng nhìn chằm chằm vào chiếc bánh hấp trước mặt, ngẩn người, Tiểu Lục vội vã chạy tới.
"Đầu lĩnh, tôi biết ngay huynh ở đây mà."
Hà Bất Ngưng liếc nhìn hắn một cái, cầm đũa lên tao nhã gắp một miếng gạo nếp phủ đầy mứt táo. Gạo này là gạo thường, không dẻo như gạo nếp, hồi nhỏ hắn từng ăn bánh hấp làm hoàn toàn bằng gạo nếp, đó mới là ngon nhất.
Tiểu Lục cố ý chuyển chủ đề, ngồi xuống hỏi, "Đầu lĩnh, Dạ Du Sứ chúng ta vốn đã thiếu người, sao huynh còn phải khảo hạch họ một phen, cứ nhận hết vào không phải tốt hơn sao?"
Hà Bất Ngưng chậm rãi ăn một miếng, đặt đũa xuống, "Dạ Du Sứ chúng ta làm toàn những việc nguy hiểm nhất, nếu họ không có can đảm đó, sớm biết khó mà lui thì tốt hơn, nhận thẳng vào mới là hại họ."
"Nếu họ thật sự muốn gia nhập Dạ Du Sứ, thì cũng phải có đủ năng lực, mới không làm liên lụy đồng đội, Trấn Tà Tư mỗi ngày đều có người c.h.ế.t, trong đó có bao nhiêu người bị đồng đội vô năng hại c.h.ế.t, ngươi rất rõ."
Tiểu Lục cười mặt dày, "Phải giống như tôi và Ngũ ca, mới không làm liên lụy người khác, còn có thể giúp đỡ đúng không."
Hà Bất Ngưng liếc nhìn Tiểu Lục, hiếm khi nhếch mép cười, "Đúng, ngươi và Tiểu Ngũ theo ta lâu nhất, ta coi trọng các ngươi không phải vì võ nghệ các ngươi cao cường, mà là vì hai ngươi đủ lanh lợi, có thể phối hợp với ta, đôi khi cơ hội c.h.é.m g.i.ế.c tà túy, phong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-co-mot-quy-vuong-trieu/5292936/chuong-118.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.