Hà Bất Ngưng liếc nhìn Hạ Thiền lần cuối, dặn dò Tiểu Ngũ và Tiểu Lục sắp xếp những việc còn lại, rồi quay người rời khỏi Trấn Tà Tư.
Tiểu Ngũ và Tiểu Lục nhìn nhau, đều có thể cảm nhận được tâm trạng của Hà Bất Ngưng không tốt.
Tiểu Lục tuy không rõ về xuất thân thực sự của giáo úy nhà mình, nhưng lại biết giáo úy nhà mình những năm nay vẫn luôn tìm kiếm người mẹ và em gái đã sớm rời nhà.
Giáo úy nhà hắn đối với người em gái chưa từng gặp mặt này có tình cảm rất phức tạp, dù sao năm đó mẹ hắn kiên quyết rời đi, bỏ lại hắn mới năm tuổi, còn rất cần mẹ ở bên, trong lòng hắn ít nhiều cũng có oán hận.
Vì vậy mỗi lần ra ngoài phá án, giáo úy nhà hắn luôn mềm lòng trước những người phụ nữ không rời bỏ con mình, lần trước ở Hắc Sơn Thôn cứu góa phụ kia, ngay đêm đó đã gặp phải quỷ nguyền rủa đòi mạng, chứng tỏ góa phụ đó không biết cảm ơn.
May mà Hà Bất Ngưng không phải là tên thật trên mệnh thiếp của giáo úy nhà hắn, quy tắc của quỷ nguyền rủa không thể trực tiếp có hiệu lực, bị giáo úy nhà hắn xua đi, lúc này mới không xảy ra chuyện.
Thực ra giáo úy nhà hắn cũng biết, năm đó em gái hắn chưa ra đời, trách em gái cũng vô ích.
Vì vậy giáo úy nhà hắn cũng đang bối rối, không biết phải đối mặt với em gái mình như thế nào, đặc biệt là khi thấy dáng vẻ tâm trí không bình thường của Hạ Thiền, tâm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-co-mot-quy-vuong-trieu/5292935/chuong-117.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.