Hạ Thiền theo Huyền Ngọc, tránh né các tà túy ác quỷ ở khắp nơi trong Minh Phủ, quay trở lại sân hạ nhân nơi Tang Tước gặp chuyện.
Huyền Ngọc nhớ Tô Lương Viễn không trực tiếp bước vào sân, chứng tỏ trong sân có thứ gì đó kinh khủng, nó chặn Hạ Thiền lại, dẫn Hạ Thiền từ bên cạnh trèo tường lên mái nhà, chui qua lỗ hổng trên mái nhà vào trong phòng.
Gương đồng vẫn đặt trên bàn trang điểm, Hạ Thiền chạy qua, thấy Tang Tước trong gương đồng đang đi trên một cây cầu treo, cuối cầu treo là một cổng chào đứng sừng sững giữa hẻm núi đá lởm chởm.
"Tỷ tỷ!"
Hạ Thiền hét lớn vào gương đồng, nhưng người trong gương đồng căn bản không nghe thấy tiếng của nó, nó đưa tay ra lấy gương đồng, hai tay lập tức cảm thấy một cơn đau như bị bỏng.
Ư! Hạ Thiền đau đớn buông tay, lòng bàn tay bị bỏng đỏ rực, mếu máo chực khóc.
Meo~
Huyền Ngọc nhảy lên bàn trang điểm, thử dùng móng vuốt chạm vào gương đồng, không có chuyện gì xảy ra.
Gương đồng này có tác dụng áp chế sức mạnh của tà túy, Hạ Thiền thuộc loại túy nhân, căn bản không thể trực tiếp chạm vào loại vật phẩm này.
May mà Huyền Ngọc thông minh, quay đầu nhìn quanh, nhảy lên giường lớn bên cạnh, xé một miếng vải từ chăn nệm rách nát.
Huyền Ngọc đặt miếng vải bên cạnh gương đồng, giơ móng vuốt chỉ vào gương đồng, lại chỉ vào miếng vải.
Meo!
Hạ Thiền nghiêng đầu suy nghĩ một lúc, mới hiểu ý của Huyền Ngọc, nhưng nó vẫn không nghĩ đến việc lót vải
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-co-mot-quy-vuong-trieu/5292910/chuong-92.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.