“Những võ giả nằm đầy trên mặt đất này, không biết là đã bị vị anh hùng nào giết, tôi sẽ lập án điều tra.”
“Thân phận của thế tử rất tôn quý, cậu hãy di giá đến khách sạn cao cấp nghỉ ngơi đi, ở cùng một chỗ với những người đã chết, cũng quá xúi quấy rồi.
Ý của ông ta là, chuyện Long cửu Thần đã giết những người này, ông ta sẽ coi như hoàn toàn không biết gì cả, sẽ đế cho vụ án này trở thành một vụ án không thế giải quyết được, anh cũng nên nể mặt ông ta một chút, rời khỏi chỗ này và đừng hành hung người khác nữa.
“Ông muốn ngăn cản tôi giết họ?” Long cửu Thần thản nhiên nói.
Cao Thiên Thịnh cố gắng nặn ra một nụ cười khó coi: “Thế tử, họ là gia chủ của tứ đại gia tộc ở Giang Nam, nắm trong tay huyết mạch kinh tế của Giang Nam.”
“Ngụy Chính Hiền bị giết, chuyện này đã là chuyện lớn ròi, nếu cậu lại tiếp tục giết ba người họ, một cuộc khủng hoảng kinh tế sẽ bùng phát ở Giang Nam.”
“Vì vậy tôi mong rằng thế tử có thể cho tôi một chút mặt mũi, đế lại cho họ một con đường sống, đừng làm cho tôi khó xử, tôi cầu xin thế tử!”
Ông ta còn định quỳ xuống trước mặt Long
cửu Thần.
Một bên là tứ đại gia tộc có thế lực cường đại chống lưng.
Một bên là con trai của Long Kiêu.
Hai bên này, bất kể là bên nào, ông ta đều không thế đắc tội, bị kẹp ở giữa, ông
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-chi-vuot-nguc-ma-thoi-so-nhu-vay-lam-gi/3486770/chuong-65.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.