Mấy canh giờ sau đó. Trên bầu trời Diêu Quang Thánh Địa. Mấy vị Thánh Nhân Vương đứng sóng vai với nhau.
Bọn họ đều chau mày, không đúng lắm, Diêu Quang Thánh Địa phía dưới quá an tĩnh, giống như là một vùng đất chết, đã đến nước này. Nhưng chỉ có một kẻ là Diêu Quang Thánh Chủ chạy ra. Trừ hắn ra thì không có người nào khác chạy ra nữa! Chẳng lẽ! Diêu Quang Thánh Địa đã bị hủy diệt? Chuyện này không khỏi có chút làm người nghe hoảng sợ, đã bao nhiêu năm qua, chưa từng xảy ra chuyện Thánh Địa bị tiêu diệt. Bây giờ. Nếu như một Thánh Địa vô cùng liêm chính đột nhiên suy tàn thì cũng còn có thể chấp nhận được, nhưng đột nhiên lại bị tiêu diệt, đây là một chuyện dường như không có bất kỳ người nào dám tin. Mà điều khiến cho bọn họ nghi ngờ nữa là.
Từ đầu đến cuối, Diêu Quang Thánh Địa Chuẩn Đế chưa hề lộ diện. Trừ phi hắn không có ở đó. Dù sao nếu như hắn có ở đấy, thì phỏng chừng hiện tại hai Chuẩn Đế đã bắt đầu động thủ. Vậy thì không có lý nào dư lực của trận chiến không truyền ra tới bên ngoài.
"Diêu Quang Thánh Địa. . . . .Đã bị tiêu diệt thật sao?"
Một lão đạo mặt đạo bào ngũ sắc thì thào.
"Có thể."
Bên cạnh. Một người nữ tử trung niên mặc cung trang màu trắng, búi tóc cao, vẻ mặt nghiêm túc gật đầu, nàng nhẹ giọng nói: "Nếu như Diêu Quang Thánh Chủ không lừa chúng ta, thì e là bây giờ Diêu Quang Thánh Địa đã biến mất."
"Lăng Tiêu đâu? Diêu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-bat-dau-sang-tao-thien-co-lau/5060978/chuong-120.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.