"Cái gì?"
Lời còn chưa dứt. Bên cạnh Xích Viêm lão tổ đã xuất hiện mấy bóng người. Khí tức của mỗi một người đều trùng thiên, mạnh mẽ không gì sánh được, mỗi khi khí tức trên thân một người tản ra thì đều khiến cho vùng trời ở đây bị đè nén trở nên vặn vẹo, bây giờ mấy người lại cùng xuất hiện. Đè ép bầu trời giống như là vài tòa lâu đài ma quỷ. Khiến người ta không thở nổi.
"Những gì ngươi vừa mới nói có thật không?"
Một lão giả đầu đội vương miện hình hoa sen, mặc áo bào ngũ sắc, tay vuốt chòm râu, sắc mặt nghiêm trọng nói. Nghe được tin tức về Cửu U Ma Tông bọn họ không cách nào còn giữ được tâm trạng đứng ngoài xem trò vui nữa rồi.
"Thật còn hơn vàng!"
Diêu Quang Thánh Chủ cười lạnh một tiếng.
"Bây giờ Diêu Quang Thánh Địa không truyền ra chút động tĩnh nào cả, cũng là bởi vì trong đó có một vị Chuẩn Đế sẽ xuất thủ. Khi ta trốn ra tới đây, ba vị Đại Thánh đã bỏ mạng dưới tay của vị Chuẩn Đế kia!"
"Ừm?"
Mấy bóng người đáng sợ kia nghe thấy vậy, trong lòng cảm thấy rất nặng nề. Bọn họ đưa mắt nhìn nhau, đều thấy được sự nặng nề trong mắt của đối phương.
Diêu Quang Thánh Địa có trận pháp ngăn cản. Chỉ với thần thức của bọn họ thì không cách nào xuyên qua được, căn bản không nhìn thấy được tình huống bên trong, nhưng bọn hắn cũng sẽ không ngốc đến nổi mà cứ nghe theo lời nói phiến diện của một mình Diêu Quang Thánh Chủ.
Nhưng mà. . . .
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-bat-dau-sang-tao-thien-co-lau/5060977/chuong-119.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.