Những Quỷ hồn khác nghe thấy động tĩnh, quay đầu lại nhìn thấy Phán quan, liền im thin thít như tờ, không kẻ nào dám làm ồn. Ít ai giữ được vẻ mặt bình thản trước sự uy nghiêm của Thôi Ngọc, đặc biệt là khi ngài còn cầm trên tay Sổ Sinh Tử. Chúng sợ rằng, nếu ngài không hài lòng, ngài sẽ tùy tiện gạch tên chúng đi.
Vừa phút trước nhóm Quỷ hồn còn đang cười đùa vui vẻ, giờ đây tất cả đều ngay lập tức trở nên lặng như tờ, không dám hó hé nửa lời, chỉ lo lắng tránh ra nhường đường cho ngài.
Tần Vũ Niết không còn nghe thấy tiếng cười đùa rộn ràng của khách nhân, nàng ngẩng đầu lên, thấy mọi người đều dạt sang hai bên, sau đó nhìn thấy Thôi Ngọc đang đứng cách đó không xa.
Nàng không lấy làm lạ trước sự sợ hãi đó, bởi kỳ thực ngay cả nàng cũng cảm thấy có chút bất an. Tuy nhiên, vì Thôi Ngọc đến chỉ để lấy thực hộp, nàng nhanh chóng gói ghém xong rồi đưa cho ngài, đồng thời mỉm cười nói: "Thôi Phán quan, cớ sao hôm nay ngài lại tự thân giá lâm để lấy cơm?"
Tần Vũ Niết liếc mắt nhìn quanh, lập tức nhận ra lẽ ra nàng nên nhờ Tiêu Nhiếp giúp đưa thực hộp cho Thôi Ngọc, thay vì tự mình làm việc này.
Lần sau, nàng quyết định nhất định phải nhờ Tiêu Nhiếp hỗ trợ, tránh để những Quỷ hồn khác kinh hãi mỗi khi Phán quan xuất hiện.
Thôi Ngọc khẽ cười: "Vừa lúc ta không có việc gì gấp, nên tiện đường ghé qua mang luôn cho bọn họ."
Thôi Ngọc đưa cho Tần
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-ban-com-hop-o-dia-phu/4804291/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.