Đinh Huyên tỉnh lại trong tiếng chim hót vào sáng tinh mơ.
Mở mắt ra, ngoài bức màn trắng gió nhẹ từng cơn. Trong ánh mặt trời rạng rỡ, tại rừng cây xanh nhạt xanh đậm thỉnh thoảng có mấy con chim vỗ cánh bay ra từ giữa nhánh cây.
Cô quấn tấm chăn trắng noãn ngồi dậy, xúc cảm giữa da thịt và tấm chăn nói với cô, dưới chăn cô không mặc gì cả. Hơn nữa ở chỗ nào đó còn hơi đau vẫn chưa thích ứng.
Trên giường có chút hỗn độn, quần áo đặt trên chiếc ghế nằm cuối giường. Cô loáng thoáng nhớ lại…quần áo vốn bị xé rách đêm qua vứt xuống giường, đã không còn mặc được.
Cửa phòng đột nhiên phát ra tiếng mở cửa, anh đứng ở cửa, mặc áo len màu xám rộng rãi và quần thun màu đen, trong tay bưng một ly sữa: “Tỉnh rồi?”
Đinh Huyên nhất thời không thể phục hồi tinh thần, nhịp tim cô đập mạnh nhìn anh đi tới, anh đặt cái ly trên tủ đầu giường, rồi ngồi xuống bên cạnh cô. Lúc này cô mới ý thức được tình cảnh hiện giờ, cô co hai chân lại, vùi khuôn mặt nóng hổi trên đầu gối được tấm chăn phủ lên.
“Anh cùng em ngủ thêm một lúc nữa nhé?” Anh vươn tay vén tóc rối của cô ra sau tai, động tác rất nhẹ.
Đinh Huyên lắc đầu, đột nhiên ngẩng đầu nhìn sang đôi mắt đen láy của anh, cô không thể kiềm nén nỗi vui mừng: “Anh đã khôi phục lại rồi?” Vừa cất tiếng cô mới phát hiện giọng mình rất khàn.
“Ừm.” Anh gật đầu, ánh mắt nhìn cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/suyt-ngoi-but-dua-anh-toi/2853914/chuong-62.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.