“Đinh Huyên…cô đừng khóc được không…” Tiên Đam khó xử vò đầu, cậu ta không mang khăn giấy, chỉ có thể nhìn Đinh Huyên chảy nước mắt không ngừng, “Không thì tôi đến toilet lấy giấy cho cô nhé?”
Đinh Huyên ngẩng đầu nước mắt rưng rưng nhìn cậu ta, nước mắt càng chảy ra giống như hạt châu đứt đoạn.
“Là vầy, tôi là một đạo sĩ. Cô là một cô gái. Chúng ta ở trong phòng thảo luận này không có người khác —— rất dễ khiến người ta hiểu lầm.” Tiên Đam vừa quay đầu, đã nhìn thấy có bạn học đi ngang qua bên ngoài cửa kính trong suốt, đang tò mò nhìn về phía này.
Đinh Huyên nghẹn ngào, co gối lần nữa vùi đầu trong đầu gối.
“Hai người đang làm gì hả?” Cửu Vĩ mở cửa ra, hoài nghi nhìn chằm chằm hai người họ.
Tiên Đam nhìn thấy Cửu Vĩ lần đầu tiên cảm động đến rơi nước mắt, cậu ta vội vàng đứng dậy: “Đinh Huyên đang khóc, không phải tôi ức hiếp!”
“…Cậu thế này có thể ức hiếp cô ấy sao?” Cửu Vĩ rất khinh thường, cất bước tiến vào, “Đinh Huyên, khóc gì đó?”
“Nói là cái gì Nhược Kỳ xảy ra chuyện, bảo thầy Đoàn đi tìm cô ấy.” Tiên Đam hỏi, rất hiếu kỳ, “Không phải là nữ minh tinh kia chứ?”
“Có Đoàn Luật Minh qua đó, cô còn lo lắng gì nữa?” Cửu Vĩ rút ra khăn giấy đưa cho Đinh Huyên, “Năng lực của Đoàn Luật Minh, cô còn chưa tin sao?”
Đinh Huyên hít hít mũi, cảm xúc dần dần ổn định.
“Tôi nói này,” Cửu Vĩ kéo cô lên, làm như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/suyt-ngoi-but-dua-anh-toi/2853912/chuong-61.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.