“Nhược Kỳ, chị nói một câu được không…” Đinh Huyên đứng trước cửa sổ, thấp giọng khuyên nhủ an ủi, “Cho dù gặp phải chuyện gì, chị đều có thể nói với em mà…” Ban ngày gọi mãi vẫn không liên lạc được với Đinh Nhược Kỳ, cho đến buổi tối cô gửi tin nhắn nói đã đổi số, lúc này Đinh Huyên mới gọi qua lần nữa.
Sau một lúc lâu trầm lặng, Đinh Nhược Kỳ cất tiếng, giọng nói rất khàn: “Chị cũng không biết…không biết lại bị chụp ảnh. Lúc đó chị rất cẩn thận rồi, đeo khẩu trang đội nón… Ai ngờ lại mang thai…”
“Vậy anh ta ——” Đinh Huyên vừa mới lên tiếng đã bị Đinh Nhược Kỳ ngắt lời.
“Bạn gái mới của anh ta đang học năm hai học viện điện ảnh.”
Đinh Huyên sững sờ.
“Tuy rằng chị cũng biết vì sự nghiệp của mình, chị chỉ có thể đi bệnh viện. Việc mang thai hoàn toàn không nằm trong kế hoạch của chị. Nhưng chị thật không ngờ vào giây phút nói với anh ta, anh ta nói muốn chia tay.”
“Cái tên cặn bã ——” Đinh Huyên cắn chặt răng.
“Nhưng mà chị yêu anh ta.” Đinh Nhược Kỳ như khóc như cười, “Anh ta là một tên cặn bã, nhưng chị lại yêu anh ta.” Trong điện thoại nghe được tiếng hít thở của cô, sau đó gằn từng tiếng, “…Chị hận anh ta.”
“A Huyên, chị suy nghĩ hàng ngàn biện pháp muốn chém anh ta thành trăm mảnh.” Âm thanh của Đinh Nhược Kỳ hơi run rẩy, nói chuyện có phần dùng sức, “Anh ta hại chị thân bại danh liệt, vậy chị cũng muốn khiến anh ta
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/suyt-ngoi-but-dua-anh-toi/2853873/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.