Chải tóc gọn gàng, mặc áo khoác, mang khăn quàng cổ, Đinh Huyên vội vàng từ phòng ngủ chạy ra, ngẩng đầu nhìn đồng hồ —— chín giờ kém năm phút sáng.
Cô nhẹ nhàng thở ra, đứng trước tấm gương ở huyền quan, nhìn lại dáng vẻ của mình lần cuối.
Trong gương chiếu rọi kệ tủ tại phòng khách, một đóa hoa hồng bằng vải màu đỏ nằm đó.
Đinh Huyên ngơ ngác một lúc.
Cô xoay người đi về phía kia, sau khi nhìn chằm chằm đóa hoa một hồi, cô vươn ngón tay —— vừa mới chạm vào đóa hoa, nó đột nhiên vỡ vụn.
Cửa sổ phòng khách để mở, mảnh vụn mau chóng bay theo làn gió nhẹ, xoay tròn trong không trung, dần dần tan biến.
Đinh Huyên lẳng lặng đứng đó, cho đến khi ngoài cửa sổ truyền đến tiếng xe.
Cô giật mình hoàn hồn, xách túi chạy về huyền quan mang giày.
Ngoài cửa tại ven đường, Đoàn Luật Minh vừa mới đậu xe xong đóng cửa lại, anh xoay người liền đón lấy Đinh Huyên đã bổ nhào vào lòng anh.
“Chào buổi sáng.” Khóe môi anh hiện lên nụ cười, hiếm thấy Đinh Huyên phấn chấn đầy sức sống như vậy.
“Hôm nay chúng ta đi đâu?” Cô ngẩng đầu, trong mắt chiếu rọi ngọn đèn trong suốt của cửa sổ căn hộ đối diện.
“Tạm thời có việc, thế nên cần quay về trường một chuyến.” Đoàn Luật Minh một tay mở cửa xe, ý bảo cô lên xe, “Sau đó đến biệt thự bờ biển thế nào?”
“Bờ biển?”
“Đúng lúc anh có hai ngày nghỉ.” Đoàn Luật Minh vòng qua phía bên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/suyt-ngoi-but-dua-anh-toi/2853871/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.