Văn phòng viện trưởng.
Tầm mắt Đinh Huyên lướt qua bờ vai Đoàn Luật Minh, trong phản chiếu của giá sách bằng kính cô nhìn thấy sống lưng thẳng tắp của anh, giống như anh đang ôm cô. Mà Đoàn Luật Minh quả thật giơ tay lên vòng qua sau vai cô —— đeo một sợi dây chuyền mảnh khảnh trên cổ cô. Đinh Huyên vươn tay sờ thử, đầu ngón tay lướt qua vạt áo blouse trắng của anh.
“Xong rồi.” Đoàn Luật Minh lùi lại.
“Đây là…cái gì?” Đinh Huyên hoàn hồn, cúi đầu, tò mò sờ mặt dây chuyền trước ngực mình. Dưới ánh đèn sáng tỏ bên trong phòng, nó được mài thành hình dạng sò biển, nhẵn nhụi mang ánh sáng màu xanh thẫm, thể chất tựa như ngọc thạch lạnh lẽo, nhưng rõ ràng còn cứng hơn ngọc thạch.
“Bùa hộ mệnh.” Đoàn Luật Minh không giải thích gì nhiều, chỉ nhắc nhở, “Em không được tháo ra. Có nó, em sẽ không nhìn thấy những thứ lung tung, cũng sẽ không bị chúng nó quấy rầy.”
Đinh Huyên cụp mắt, tầm mắt vẫn dừng lại trên mặt dây chuyền. Dưới ánh sáng anh chỉ nhìn thấy mái tóc nhuộm tông nhẹ xõa trên đầu vai cô, cô hơi cúi đầu, tóc mái che đi biểu cảm.
Anh chờ cô cất tiếng nói chuyện, nhưng vẫn không đợi được câu trả lời.
“Bây giờ tôi còn có việc,” Đoàn Luật Minh giơ tay xem thời gian, nhấc chân đi tới trước cửa, “Em có thể ở đây ——” bàn tay rũ xuống bên người đột nhiên bị giữ chặt, anh ngừng nói im bặt.
Đinh Huyên chẳng biết mình lấy dũng khí từ đâu ra. Khi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/suyt-ngoi-but-dua-anh-toi/2853854/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.