Chủ nhiệm Cầu tỉnh lại. Uông Ninh rốt cuộc thở phào nhẹ nhõm, khi gọi điện thoại cho Đinh Huyên bà thuận tiện nhắc tới tin tức này. Đinh Huyên cũng rất mừng, nhận xong điện thoại thì hứng khởi đi về phía phòng tập diễn. Vừa mới đến gần, trông thấy vài diễn viên trẻ của trung tâm kịch nói đang cười khúc khích đẩy cửa ra, trong tay cầm tấm ảnh có chữ ký áo thun trắng vân vân, đều là chữ ký của Tư Nam.
“Cám ơn anh Tư!” Cô gái cuối cùng che miệng cười, tiện tay đóng cửa lại, rồi cùng bạn mình cười đùa rời đi.
Anh Tư?
Đinh Huyên tò mò nhìn mấy cô gái kia, đẩy cửa ra.
“Hù!” Bên trong cánh cửa đột nhiên có một người nhảy ra, trên cái mặt nạ hình đầu lâu là đôi mắt tối tăm phát ra ánh huỳnh quang màu xanh lá cây, vết máu ngoằn ngoèo trên khóe miệng.
“…” Đinh Huyên cầm lấy nắm cửa, nhìn chằm chằm cái đầu lâu trước mặt, không hề nhúc nhích.
“Cô không sợ à?” Tư Nam nghiêng đầu, tháo mặt nạ ra, hơi tiếc nuối, cũng có chút kinh ngạc.
“Tôi không phải con nít.” Đinh Huyên chẳng nói gì, xoay người đóng cửa lại. Cô đi tới tìm chú Kim, kết quả người không ở đây.
“Dựa theo tưởng tượng của tôi, cô nên kêu lớn một tiếng, rồi nhào vào trong lòng tôi.” Một tay anh ta cầm miếng mặt nạ nềm dẻo, dang rộng cánh tay hướng về phía cô.
“Vậy anh suy nghĩ nhiều rồi.” Ở chung mấy ngày nay, Đinh Huyên đã hoàn toàn hiểu được cá tính của Tư Nam.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/suyt-ngoi-but-dua-anh-toi/2853851/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.