Gió biển nghênh đón mùa đông lạnh lẽo, Đinh Huyên đứng trên tảng đá ngầm, cô quấn chặt áo, một mình đứng đó, sợi tóc tung bay nhìn đạo diễn hô một tiếng “Bắt đầu”, Tiêu Yến thay thế Nhan Nghiên liền “trượt chân” ngã vào trong biển.
Tháng mười một, thời tiết chuyển lạnh từ sớm, hôm nay Đinh Huyên mặc chiếc áo len màu vàng nhạt rộng rãi, quần bò, cố gắng không đến gần phía ven biển, bằng không đôi giày trắng sẽ bị ướt —— đây là lời cô nói với chị Lưu, mà trên thực tế mâu thuẫn của cô đối với biển cả là bởi vì một hôm nào đó… hồi ức chẳng hề đẹp đẽ. Hôm nay cô vốn định ở lại trường xử lý chuyện xin chuyển học vị, nhưng việc ăn uống của Đinh Nhược Kỳ xảy ra chuyện, dạ dày vô cùng đau đớn, thế nên cô vẫn sang đây chăm sóc chị không có trợ lý.
Giống như Đinh Huyên, Tiêu Yến cũng không biết bơi, nhưng hôm nay cô ta phải mặc quần short ngắn mỏng và áo phông trắng, cắn chặt bờ môi lạnh đến tím ngắt, nhảy vào trong nước biển lạnh giá đến xương cốt. Mà Nhan Nghiên không xuất hiện, có lẽ vẫn còn trong phòng của mình ở trên xe đắp mặt nạ.
Cảnh này nên là Nhan Nghiên tự diễn xuất, kịch bản của Uông Ninh viết rõ ràng cô ta ở trong nước còn có một đoạn lời thoại. Nhưng mà Nhan Nghiên lúc thì nói lời thoại khó đọc, lúc thì nói mình bị cảm, cuối cùng nói thẳng: “Biên kịch Đinh, cô xóa bỏ đoạn thoại này đi.” Khi nói lời này, cô ta thờ ơ,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/suyt-ngoi-but-dua-anh-toi/2853828/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.