Có lẽ…anh sẽ yêu cô ta.
Đinh Huyên im lặng chờ câu trả lời của Đoàn Luật Minh, nhưng hồi lâu chẳng thấy anh lên tiếng. Cô ngẩng đầu nhìn khuôn mặt nghiêng của anh dưới ánh đèn uyển chuyển, hình như không có biểu cảm dư thừa nào.
“Anh…không cảm thấy ngạc nhiên ư? Hay là…” Hay là anh thật sự có cảm giác khác đối với Nhan Nghiên? Đinh Huyên luôn nghĩ rằng tuy nói Đoàn Luật Minh bề ngoài trông ôn hòa lịch thiệp, nhưng bên trong rất lạnh nhạt, cho dù là sinh viên hay là đồng nghiệp anh đều duy trì khoảng cách nằm trong sự khống chế của mình. Nhưng sự tự khống chế của anh rất nhiều phần là vì lòng hiếu kỳ, ví dụ như anh từng thử thăm dò cô khi vừa mới quen biết. Đinh Huyên nhớ tới cảnh tượng tại lễ khởi quay và ban nãy khi anh vừa trò chuyện với Nhan Nghiên, hình như hai ngày nay anh quả thật có cách đối xử khác biệt với Nhan Nghiên.
“Thuyết định mệnh là cái cớ của những kẻ yếu đuối thiếu nghị lực.” Anh cất tiếng.
“Gì cơ?”
“Danh ngôn của Romain Rolland.” Anh chỉnh lại bao tay một chút, ra hiệu đạo diễn Doãn có thể quay phim rồi, “Bàn về văn học, em nên rõ ràng hơn tôi.”
“Hở?”
“Đọc sách nhiều chút.” Anh liếc nhìn Đinh Huyên một cái, rồi đi về phía bàn giải phẫu.
Đinh Huyên nghĩ ngợi một lúc, lại cảm thấy buồn cười. Nhưng dần dần cô cười không nổi nữa. Đoàn Luật Minh không cần đề cương của cô sắp đặt, bởi vì anh cảm thấy chính mình có thể tự
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/suyt-ngoi-but-dua-anh-toi/2853827/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.