Tuy rằng đã đoán trước mình không được coi trọng, nhưng Đinh Huyên làm sao cũng không ngờ, giám chế Trương trực tiếp bỏ quên cô. Cô đợi đến giờ tan tầm năm rưỡi chiều, mới nhìn thấy giám chế Trương cùng một người đàn ông trung niên từ văn phòng đi ra, vừa cười vừa nói, vừa đi ra ngoài.
“Giám chế Trương!” Đinh Huyên thậm chí không kịp xách máy tính lên, vội vàng đẩy cửa gọi đối phương lại. Tuy rằng tâm trạng sa sút, nhưng cô không thể cứ vậy ảo não trực tiếp đi về.
Người đàn ông trung niên nghe tiếng cũng xoay người.
“Ồ, Tiểu Đinh. Cô xem trí nhớ của tôi, chao ôi.” Giám chế Trương khách khí một câu, hoàn toàn không có vẻ muốn nhận lỗi, “Hôm nay thật sự bận quá, ngày mai cô qua lại nhé.” Câu nói đầu tiên đã bình thản xua đuổi Đinh Huyên.
Nói cách khác, câu nói nghĩ sẵn trong đầu từ lúc một giờ, ngay cả cơ hội để nói cũng chẳng có. Có chút…nực cười. Nhưng Đinh Huyên hoàn toàn không cười nổi.
“Đây là diễn viên mới vừa ký hợp đồng à?” Người đàn ông trung niên bên cạnh nhìn Đinh Huyên từ trên xuống dưới.
“Không phải, cô ấy là biên kịch đến bàn chuyện kịch bản.”
Lúc này Đinh Huyên mới nhìn về phía người đàn ông trung niên. Vóc dáng hơi gầy, bởi vì lớn tuổi mà khóe mắt sụp xuống, nhưng trông có vẻ đầy sức sống lạ thường.
“Bàn kịch bản? Kịch bản gì?” Người này cười hỏi.
“Đạo diễn Khưu cảm thấy hứng thú ư?” Giám chế Trương lập tức tiếp lời.
“Thì tôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/suyt-ngoi-but-dua-anh-toi/2853803/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.