Sự im lặng tỉ lệ thuận với không khí bên ngoài, hắn càng im lặng, không khí càng lạnh lẽo.
Cơn mưa bao trùm thành phố, dòng nước chảy xiết cuốn theo bụi bẩn trên mặt đường, bầu trời tối sầm, mưa một lúc càng lớn, dáng người liêu xiêu chạy vào con hẻm nhỏ, bước chân lảo đảo, tay tì vào bức tường cũ kỹ đầy vết xước.
Lớp sơn tróc gần hết lộ ra mảng xi măng xám, rác thải được vứt đầy hai bên, kéo dài đến cuối con hẻm, bức tường lớn chắn ngang phản chiếu trong đôi mắt u ám.
Phương Nguyện thở dốc, sợ hãi dựa vào bức tường: “Tôi hứa sẽ trả nợ”
Ông ta vái lạy, lộ ra đôi bàn tay đã mất hết ngón, gương mặt trắng bệch nói: “Cậu mà giết tôi, sẽ mất cả chì lẫn chài.”
Đối diện ông ta là người mặc áo đen, chiếc mũ lưỡi trai che đi nửa khuôn mặt, mưa nặng hạt rơi xuống khẩu súng lục, nòng súng chĩa về hướng Phương Nguyện.
Hàm răng đánh vào nhau tạo thành tiếng, câu từ ngắt quãng ông ta nói: “Cậu, cậu giết, giết người là phạm pháp”
Người kia lắp giảm thanh, một tiếng động nhỏ được cơn mưa đè lên, dòng máu chảy ra dọc theo sống mũi hòa với nước mưa, đôi mắt trắng toát của Phương Nguyện mở to.
Thông qua đôi mắt Phương Nguyện, phản chiếu hình bóng người kia rời đi không chút do dự.
Vài ngày sau, tiếng còi cảnh sát đánh động xung quanh, trong con hẻm dơ dáy bẩn thỉu, mùi hôi thối của xác chết phân hủy xộc thẳng vào mũi. Tận cùng con hẻm,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/suong-som-che-mo-mat-nguoi/3645922/chuong-51.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.