Máy bay rất nhanh đếnsân bay New York của Mĩ, mọi chuyện ở Hong Kong tạm thời đã trở thànhquá khứ với Lâm Tâm Nguyệt. Bắt đầu từ bây giờ, cô phải vạch kế hoạchcho tương lai của mình, cố gắng vì hạnh phúc của mình, nếu đã xác địnhbản thân cô thích Cổ Trạch Sâm, như vậy cô sẽ vững vàng giữ chặt lấyanh, ông trời cho cô sống lại lần nữa, cô sẽ tạo ra một cuộc sống thậtđặc sắc thuộc về Lâm Tâm Nguyệt cô.
Máy bay đáp xuống, Lâm Tâm Nguyệt đi theo ông nội ra sân bay, lúc này một thiếu niên tuấn tú từ trên xe riêng bước xuống.
Dáng người thiếu niên rất cao, hai mắt đen kịt như trân châu đen, mũi cao,đường cong trên khuôn mặt như được điêu khắc, mặt mũi thuộc dạng lạnhlùng, ánh mắt sắc bén lạnh như băng, khiến cả người hắn tràn ngập hơithở lạnh lùng trong trẻo.
Thiếu niên đi tới gần chỗ Lâm TâmNguyệt, hướng về phía Lâm Quốc Hùng cung kính gọi ‘ông nội’, lúc tầm mắt chuyển sang Lâm Tâm Nguyệt, lạnh lùng kêu một tiếng ‘em gái’, rồi không thèm ngó tới cô nữa. Lâm Tâm Nguyệt cũng không thèm để ý tới thái độcủa anh, thoải mái quan sát anh.
Thì ra đây chính là anh trai cùng cha khác mẹ của cô, bộ dạng cũng không tệ lắm.
Nếu như không phải Lâm Tâm Nguyệt bắt gặp ánh mắt chợt lóe lên sự vui sướng của anh, cô thật sự cho là người anh này rất ghét cô.
“Ông nội, xe đã chuẩn bị xong rồi, con đến đón ông và em gái về nhà.” Giọng nóitrong trẻo lạnh lùng của Lâm Nhã Nguyệt vang lên một nữa.
“Ừ,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/suoi-am-trai-tim-anh/173776/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.