Mấy ngày nay, LâmTâm Nguyệt vẫn ở nhà, không được gọi điện thoại cũng không thể đi rangoài. Cho dù có thể đi ra ngoài, cô cũng không dám đi, cho dù được gọiđiện cô cũng không dám gọi. Cô sợ mình sẽ bị dao động, sợ chính mìnhkhông muốn đi, sợ chính mình nhẹ dạ muốn ở lại. Cô muốn biết khoảng thời gian mười năm Cổ Trạch Sâm trưởng thành như nào, cô cũng muốn suy nghĩxem kế tiếp cô nên làm gì, cô phải chuẩn bị thật tốt trước khi nội dungcủa phim chính thức bắt đầu.
Ngày mai là thứ hai, ngày mai LâmTâm Nguyệt sẽ ra nước ngoài. Tối nay là đêm cuối cùng cô ở lại HongKong, ngồi một mình trên ghế đu, nhìn một mảnh màu đen bên ngoài, bầutrời không có một ngôi sao, tâm trạng cô cũng trở nên nặng nề.
Lúc này, Lâm Quốc Hùng cầm một túi văn kiện đi vào: “Ông nội gõ cửa nhưng không thấy con trả lời, cho nên mới đi vào.”
Lâm Quốc Hùng ngồi bên cạnh Lâm Tâm Nguyệt, nhìn cháu gái im lặng không nói lời nào của mình: “Con còn giận ông nội à?”
“Con không giận ông nội, con chỉ giận bản thân. Từ lúc tỉnh dậy tới giờ, con chưa từng ở bên cạnh ông nội, lại còn khiến ông lo lắng…” Bề ngoài LâmTâm Nguyệt cố giữ bình tĩnh, nhưng giọng nói lại tràn đầy bi thương:“Hơn nữa, con biết rõ bản thân sẽ rời đi nhưng lại không có dũng khí nói cho chị Dao và Sâm biết, ông nội có phải con rất vô dụng hay không?” Cô nhẹ nhàng nghiêng đầu dựa vào vai Lâm Quốc Hùng.
“Kẻ nào dám nói cháu gái cưng của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/suoi-am-trai-tim-anh/173775/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.