Edit: Tịch Ngữ
Sáng sớm, Lâm Tâm Nguyệt chưa mở mắt cũng cảm nhận được eo mình mỏi nhừ,đồng hồ sinh lí nhắc nhở lại không thể ngồi dậy được. Mở mắt rời khỏi ôm ấp của Cổ Trạch Sâm, ngồi dậy xoa xoa hai mí mắt đáng sáp lại với nhau, cúi đầu liếc qua người đàn ông nào đó đem cô giày vò cả đêm bây giờđang cười thỏa mãn ngủ say, nghĩ tới bản thân phải lê xác mệt mỏi đi làm điểm tâm sáng cho anh ta, Lâm Tâm Nguyệt u buồn ngửa đầu 45 độ nhìntrần nhà. Quả nhiên, ‘vợ hiền mẹ tốt’ khó làm.
Lâm Tâm Nguyệt cảm khái xong, bên eo mọc thêm một đôi tay, trực tiếp đem cô ôm lại vàolòng, Lâm Tâm Nguyệt vừa quay đầu liền bắt gặp ánh mắt mang đầy ý cườicủa Cổ Trạch Sâm.
Cổ Trạch Sâm nhìn vẻ mặt mệt mỏi của Lâm TâmNguyệt, đáy mắt hiện lên yêu thương, bàn tay trên eo Lâm Tâm Nguyệt nhẹnhàng xoa xoa giúp cô. Nhớ lại đem qua giày vò cô một đêm, trong lòngcàng thêm xấu hổ, xít lại gần bên tai Lâm Tâm Nguyệt: “Thời gian cònsớm, mau về ngủ thêm chút nữa đi. Hôm nay không cần làm điểm tâm sáng,lát nữa chúng ta đi ra ngoài mua ăn.”
“Ừ, do anh nói nha.” LâmTâm Nguyệt tự biết cơ thể mình mệt muốn chết, cũng chẳng muốn tự mìnhchuốt khổ vào thân, ngáp một cái, khôi phục lại dáng vẻ ngây thơ mờ mịt, chui vào trong lòng Cổ Trạch Sâm tìm vị trí thoải mái, cọ cọ, nhắm mắtlại, vô ý thức lẩm bẩm.
Nhìn cô gái dịu ngoan như con mèo con ởtrong ngực mình, tay Cổ Trạch Sâm nhẹ nhàng vuốt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/suoi-am-trai-tim-anh/1621278/chuong-66.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.