Edit: Tịch Ngữ
Sáng sớm, người trong bộ pháp chứng đông như trẩy hội, rất là náo nhiệt,nguyên nhân là do Dr. Leung sẽ dùng kĩ thuật chỉnh hình khôi phục lạidung mạo của nạn nhân (N: tui chém thôi nha >”
Cho nên hiện tại, Cao Ngạn Bác, LâmTâm Nguyệt, Cổ Trạch Sâm, Mã Quốc Anh đều chụm đầu vô máy vi tính, vươncổ ra, Cao Ngạn Bác còn cầm một hình vẽ như ngọn lửa khoa tay múa chân.
Dương Dật Thăng nhìn tới nhìn lui, nhìn ngang nhìn dọc, vẫn cảm thấy hình vẽtrên tay Cao Ngạn Bác cầm rất quen thuộc, dứt khoát lấy qua ngắm nghía:“Sếp Cao, cho tôi mượn hình xăm xem một chút đi.”
“Cậu từng thấyqua hình xăm này à?” Cao Ngạn Bác nhanh chóng đưa cho Dương Dật Thăng,tò mò hỏi, dù sao thì đây cũng là vật có liên quan đến người chết, nếunhư có thể giúp tra án thì càng tốt.
“Hèn chi tôi thấy quen, thìra là nó.” Dương Dật Thăng nhận lấy hình xăm, nhìn rõ hình xăm và màusắc, đẩy nhẹ Cổ Trạch Sâm đứng bên cạnh, nhỏ giọng cực kì hoài niệm:“Sâm, Tâm Nguyệt, còn nhớ hình vẽ này không, không ngờ nhiều năm như vậy còn có thể nhìn thấy hình vẽ này nha.”
“Đương nhiên nhớ rồi,năm đó tôi và cậu đi ‘đàm phán’ với đại ca cũ - Chó Điên của cậu, hắn ta mặc một cái áo sơ mi màu trắng có hình vẽ này.” Mắt Cổ Trạch Sâm lóelên chút hoài niệm, cười nhạt nói.
“Hơn nữa còn bị chúng ta đánhbẹp dí, đại ca không có lương tâm trước kia của Ivan, rất khó mà quênhắn được.” Lâm Tâm Nguyệt ngoẹo đầu liếc nhìn đồ án, nghịch ngợm nói.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/suoi-am-trai-tim-anh/1621277/chuong-65.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.