Một đêm dài dẳng rốt cuộc cũng trôi qua, nhìn vẻ mặt mệt mỏi của Nam Cung Phong, an hem Lâm Tâm Nguyệt vội vàng nghênh đón.
“Yên tâm, ông nội Lâm không sao, dù sao ông cũng lớn tuổi rồi, nhiều chứcnăng trong cơ thể bắt đầu có dấu hiệu suy yếu, về sau thân thể không còn khỏe mạnh như trước nữa, chỉ cần cẩn thận để ý thì sẽ không sao.”
Lời nói của Nam Cung Phong tựa như thuốc an thần dành cho Lâm Tâm Nhã vàLâm Tâm Nguyệt, trên mặt Lâm Tâm Nguyệt đầy nước mắt, đó là nước mắt của sự vui mừng khi nghe Lâm Quốc Hùng vượt qua nguy hiểm. Dây thần kinhcủa cô căng thẳng cả đêm cuối cùng cũng được thả lỏng, xụi lơ trong lòng Lâm Nhã Nguyệt, vành mắt Lâm Nhã Nguyệt đỏ ngầu, chặt ôm em gái mình.
Ông nội không sao, thật tốt quá!
Mặc kệ là hai an hem Lâm Tâm Nguyệt hay Nam Cung Phong đều thở phào nhẹ nhõm.
“Anh hai, em muốn ở lại với ông nội.”
“Nhưng cả đêm hôm qua em không có ngủ, hay là em trở về nghỉ một chút đi, ởđây có anh là được rồi.” Lâm Nhã Nguyệt nhìn thân thể ốm yếu của em gáilo lắng cô không chịu nổi mà ngã bệnh, liền khuyên cô về nghỉ ngơi.
“Em không sao, em muốn thấy ông nội mới yên tâm. Thế nhưng anh hai ở chỗnày cả ngày rồi, anh mau về nghỉ ngơi mới đúng.” Dù Lâm Quốc Hùng đã qua thời kì nguy hiểm, nhưng cô vẫn muốn tận mắt nhìn ông tỉnh lại mới yênlòng.
“Được rồi, nếu cảm thấy mệt em nhớ chợp mắt một chút, đừngcậy mạnh biết không, ông
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/suoi-am-trai-tim-anh/1621241/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.