Nhạc chuông quen thuộc vang lên.
“Alo! Anh nói cái gì? Lâm Tâm Nguyệt liền thay đổi thành vẻ mặt sợ hãi.
[Read more...]
Thấy vẻ mặt bất an của Lâm Tâm Nguyệt, Trạch Sâm và Cao Ngạn Bác đều ngừngtay, trong mắt lộ ra lo lắng, trong lòng đều nghi ngờ có chuyện gì mà cô không yên lòng như vậy.
“Bây giờ ông nội đang ở đâu? Tình huống thế nào? Em lập tức trở về.”
Làm sao bây giờ, ông nội, ông nội, ông tuyệt đối không được xảy ra chuyện, tuyệt đối không được.
Lâm Tâm Nguyệt nghe xong điện thoại, cả người luống cuống lên, hoang mangrối loạn đưa tay cầm áo khoác và túi xách, không những đem đồ ăn trênbàn đụng ngã, lúc vội vàng đứng lên chân đá trúng chân bàn cô cũng mặckệ, hiện tại chỉ còn lại Lâm Tâm Nguyệt hoang mang lo sợ, sự bình tĩnhkhôn khóe không biết đã bị cô ném đi chỗ nào rồi.
“Tâm Nguyệt,trước hết em hãy bình tĩnh lại.” Cổ Trạch Sâm thấy ánh mắt bất lực củaLâm Tâm Nguyệt, thật sự vừa đau lòng lại vừa lo lắng, ban nãy nghe loáng thoáng vài câu Lâm Tâm Nguyệt nói với người bên kia anh đoán có lẽ ôngnội cô xảy ra chuyện, cũng chỉ có người nhà mới khiến cô mất đi chừngmực, nhưng anh nhất định phải làm Lâm Tâm Nguyệt tỉnh táo lại, bởi vậyhai tay anh nắm chặt cùi chõ cô.
“Sâm.” Nghe giọng nói Cổ TrạchSâm, thấy ánh mắt quan tâm của anh, Lâm Tâm Nguyệt như người sắp chếtđuối với được cái phao, ôm chặt lấy anh, tựa đầu ở cổ anh, từng giọtnước mắt âm nóng thấm vào áo Cổ Trạch Sâm, miệng không ngừng nói:
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/suoi-am-trai-tim-anh/1621240/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.