Mà giờ phút này, Lăng Y Mộc về tới phòng thuê rồi mở đèn và đặt phần ăn cô mua hai mươi bốn nghìn lên bàn ăn nhà bếp rồi đi vào phòng tắm để rửa tay.
Mỗi ngày đều làm công việc bẩn thỉu và mệt nhọc nên đôi tay này đã không còn dáng vẻ trắng mịn như ngọc của năm đó từ lâu.
Chỉ hi vọng những lời cô nói hôm nay không làm Quách Huỳnh Phương tổn thương nhiều. Lăng Y Mộc thầm nghĩ rồi lập tức bật cười, nếu không tổn thương cái gì thì nói không chừng Quách Huỳnh Phương vẫn sẽ tiếp tục lãng phí tình cảm lên người cô.
Vì thế, hình như dù thế nào cũng đều rất mâu thuẫn.
Hít một hơi thật sâu, cô ngẩng đầu nhìn gương mặt bản thân trong gương, bây giờ cô chính là một rắc rối lớn, cô không biết nên làm gì với chuyện của cậu cả bọn họ cũng như bà ngoại đang bệnh.
Đi ra khỏi phòng tắm, cơ thể của Lăng Y Mộc chợt cứng ngắc chỉ vì bấy giờ, Dịch Quân Phi đang ngồi bên bàn ăn và trong tay đang nghịch chìa khóa.
Chìa khóa này… là chìa khóa phòng thuê cô từng cho anh, sau đó lúc ở bệnh viện, cô cũng chưa hỏi anh để lấy chìa khóa về cũng như chưa đổi khóa cửa mới nên anh dễ dàng đi vào.
“Anh… sao lại tới đây?” Cô hơi mất tự nhiên hỏi.
“Tôi không tới thì làm sao biết có người đưa chị về?” Dịch Quân Phi trả lời rồi đứng dậy, đi về phía Lăng Y Mộc: “Hôm nay người lái xe đưa chị về chính là tài xế họ Quách ở Sở Bảo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sung-toi-nghien-vo-yeu-co-doc/1209900/chuong-173.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.