Mọi người cười ngất, Tưởng Nhị thẩm cúi thân thể xuống, nhỏ giọng hỏi bên tai Mộc Phỉ: "Mộc Phỉ này, hắn thật sự là cha con sao? Sao lại, khụ, nhìn không quá giống."
Nàng muốn hỏi, sao lại nhìn trẻ như vậy, nhưng người đang ở bên cạnh, mà lại gọi Mộc Phỉ là nữ nhi, nàng là người ngoài, sao có thể không biết xấu hổ nói trắng ra. Nhìn kỹ lại, ánh mắt lại rất giống, đều là đôi mắt đẹp hẹp dài, nhưng mà ngũ quan của Mộc Phỉ lại giống Tưởng thị đến bảy tám phần, cặp mắt kia lại càng giống một khuôn mẫu đúc ra, cứng rắn đặt trên người nam tử đối diện thì không quá thích hợp.
"Hắn là cha con." Mộc Phỉ ôm cánh tay của Viêm Dục, cười cong đôi mắt thành hình trăng non, ngọt ngào, vẻ mặt không giống làm bộ, là bộ dạng quá đỗi vui mừng khi gặp lại người thân xa cách từ lâu.
Mồ hôi nha, dĩ nhiên không giống, nàng mười tuổi, hắn nhiều lắm cũng chỉ mười tám, có cha con kém nhau tám tuổi sao?
Nhưng nàng không thể nói, cũng không thể mặc cho người ở chỗ này cẩn thận đánh giá được, lộ ra cũng không hay. Theo nàng biết, loại thôn xóm được ngăn cách với đời này không chỉ có tư tưởng lạc hậu, mà còn có tính bài ngoại (bài xích những thứ bên ngoài),từ chỗ nàng và Tưởng thị sinh sống ở đây mười năm mà không có cách nào dời vào trong thôn cư trú là có thể nhìn ra. Nếu như để cho bọn họ biết nàng và Viêm Dục không có quan hệ cha con, khẳng định sẽ loạn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sung-the-manh-y-tai-nu/1634592/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.