“Thật là đồ ngốc.” giọng Từ Lệnh Sâm dịu dàng như có thể vắt ra nước: “Sao nàng lại nghĩ chính mình như vậy? Nàng là động lực để ta đi tới, là phương hướng để ta phấn đấu, là trân bảo ta phải dùng tánh mạng và thời gian cả đời để che chở. Lời nói của ta, nàng tin sao?”
Kỷ Thanh Y cong môi cười: “Ta đương nhiên tin.”
“Y Y, ta thật muốn hôn nàng.”
Kỷ Thanh Y vội lui ra sau một bước, chỉ chỉ ngoài cửa.
Từ Lệnh Sâm sâu kín thở dài một hơi, cảm giác sâu sắc tiếc nuối.
Cơ hội tốt cỡ nào a, đáng tiếc trường hợp không đúng.
“Đúng rồi, Y Y, chuyện này là chủ ý của Thái Tử, nhưng lại là Từ Lệnh Kiểm và Trần Văn Cẩm một tay thúc đẩy, mục tiêu của Trần Văn Cẩm là Bình Dương Hầu phủ, mục tiêu của Từ Lệnh Kiểm là nàng.”
“Trách không được!” Kỷ Thanh Y tức giận đến đỏ mặt: “Trách không được Trần Văn Cẩm sẽ chạy tới nói những lời này với ngoại tổ mẫu, thì ra bọn họ sớm đã nghĩ kỹ.”
Nàng ngồi xuống ghế trên, không nhịn được tức giận đến cả người phát run.
Nếu không phải Từ Lệnh Sâm cũng trùng sinh, chỉ sợ đời này nàng hao hết tâm cơ cũng trốn không thoát ma chưởng của Từ Lệnh Kiểm, ngoại trừ chết, nàng thật đúng là không có biện pháp tốt hơn.
“Sao bọn họ có thể như vậy!” đôi tay Kỷ Thanh Y nắm thành nắm: “Ta tự hỏi không làm chuyện gì thực xin lỗi Trần Văn Cẩm, vì vinh hoa phú quý hắn lại đối xử với ta như thế.”
“Còn có Từ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sung-the-lam-vinh/1511195/chuong-96.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.