Lâm Tam Tư ngoan ngoãn để Hoắc Dực bế ngồi lên giường, giường tuy không nhỏ, nhưng bụng của nàng cũng lớn rồi, ngồi thấy hơi mỏi lưng.Hoắc Dực thấy nàng khẽ cau mày, bàn tay vẫn đặt bên hông nàng.Lý tẩu lúc này mới đột nhiên nhớ ra là mình quên không lấy đệm dựa trong xe ngựa xuống.
“Là nô tỳ sơ sót, đã quên mang đệm dựa vào, nô tỳ sẽ đi lấy ngay, Lâm cô nương hãy chờ một chút.” Dứt lời liền xoay người đi lấy đệm dựa.
Bách Hợp đi tới muốn giúp Hoắc Dực nhưng Hoắc Dực lại lắc đầu từ chối, thấy tiểu thư được thái tử điện hạ chiếu cố thật tốt, Bách Hợp cực kỳ vui mừng, liền lui về phía sau một bước, đứng yên một chỗ chờ phân phó.
“Điện hạ, chàng cũng ngồi xuống đi.” Lâm Tam Tư ngẩng lên nhìn Hoắc Dực, nghĩ đến hắn từ lúc xuất phủ vẫn luôn tỉ mỉ chăm sóc cho nàng, không khỏi cười nói: “Ta không yếu ớt đến vậy đâu, không cần chàng đỡ.”
Hoắc Dực nghe vậy liền đưa tay vuốt đầu mũi nàng, nói: “Nàng không biết đấy thôi, ta dẫn nàng đi ra ngoài thế này, Hoa đại phu không hề tán thành.”
Lâm Tam Tư rũ mắt xuống, nàng mang thai cũng sắp mười tháng rồi, Hoa đại phu lo nàng bị động thai nên luôn dặn nàng không nên đi ra ngoài.Nàng tuy ngoài miệng đáp ứng, nhưng trong lòng lại không như vậy, Nam Dạ quốc đã lâu lắm rồi không có tuyết rơi, nên nàng mới muốn đi ngắm tuyết đến vậy, nếu bỏ lỡ dịp này thì không biết còn phải đợi đến bao giờ.
“Điện hạ đừng lo, chàng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sung-phi-duong/565361/chuong-54.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.