Sau ba ngày, ba người mới đến kinh thành.
Đúng như Thôi Thanh Dao đã nói, bây giờ sự phòng bị ở kinh thành càng thêm nghiêm ngặt, từ cổng thành cho đến các con phố bên trong, hầu như bất cứ nơi nào có thể nhìn thấy đều có binh lính tuần tra. Không biết có phải vì lính tráng nhiều hơn, khiến cho dân chúng cũng cảm thấy sợ hãi, mà những quầy hàng rong trên phố cũng ít hơn trước rất nhiều.
Đến đầu khu chợ, Tịch Vũ Đồng dừng lại, "An Ninh, ngươi về phủ Vương gia trước đi, ta về nhà một chuyến."
Phượng Vũ Dịch gật đầu, "Vậy nàng cẩn thận một chút, ta về phủ Vương gia hỏi rõ tình hình rồi sẽ qua tìm nàng."
Tịch Vũ Đồng gật đầu, sau đó dẫn Tiểu Đào rời đi.
Thế nhưng, tình hình lại tệ hơn nàng tưởng, cửa phủ Thái sư không ngờ lại bị dán niêm phong, hơn nữa gần đó còn có binh lính tuần tra.
Có lẽ vì đứng lâu, người lính canh gác nhìn thấy hai người, lập tức hung dữ lên tiếng: "Hai người các ngươi, đứng đây làm gì?"
Người lính bên cạnh hắn lúc này cũng nói: "Không phải người của phủ Thái sư chứ, có nên bắt lại rồi tính không."
Tịch Vũ Đồng nghe không hiểu gì, nhưng cũng biết tình hình không ổn, đang định phản bác, một giọng nói vang lên cắt ngang suy nghĩ của nàng.
"Tướng công, sao chàng chậm thế." Tịch Vũ Đồng nghi ngờ quay đầu lại, thấy Thôi Thanh Dao vẻ mặt mừng rỡ nhấc váy chạy tới, "Người ta chờ lâu lắm rồi, không đi mua nhanh tiệm bánh ngọt sắp đóng cửa rồi, chàng còn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sung-nguoi-khien-nguoi-hu-hong/5218317/chuong-100.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.