Một lúc sau, bà chủ mới nhếch mép cười, "Công tử, ngươi có ý gì? Nô gia làm ăn đàng hoàng, không phải là hắc đ**m gì đâu."
Phượng Vũ Dịch lắc đầu, "Ba con ngựa bên ngoài cửa hàng là của những người đến trước chúng ta, đúng không?"
Bà chủ ngẩn người, rồi bụm miệng cười, "Khách nhân nói đùa rồi, chỉ là phu quân nô gia thích ngựa, nên mua vài con để đó..." Lời còn chưa dứt, nàng đã thấy một tia sáng lóe lên, sau đó là cảm giác đau nhói ở cổ, cúi đầu nhìn, mới phát hiện thanh kiếm của Phượng Vũ Dịch đã đặt ở cổ mình từ lúc nào.
"Đừng nói lời vô nghĩa, gọi người ra đi." Phượng Vũ Dịch đứng dậy, đá cái bàn sang một bên, "Ta đếm ba, nếu ngươi không ra, ta sẽ giết nàng."
Bà chủ cảm nhận được sự nguy hiểm ở cổ, định đưa tay đẩy ra nhưng chỉ khiến Phượng Vũ Dịch càng dùng sức đè mạnh hơn, liền vội vàng cầu xin: "Vị công tử này, có gì cứ từ từ nói, ta cũng không trốn được đúng không. Chỉ là kiếm không có mắt, ngươi lỡ tay thì không hay đâu."
Phượng Vũ Dịch bất động. Tự mình đếm, "Một, hai, ba." Chỉ trong nháy mắt đã đếm xong.
Thấy không ai bước ra, Phượng Vũ Dịch không chút do dự tăng thêm lực ở tay, ngay lập tức vết thương nhỏ bằng móng tay ở cổ kia mở rộng thành vết rách dài bằng ngón út.
Thấy Phượng Vũ Dịch như vậy, bà chủ kinh hãi, nhưng tức giận hơn, giận đến nỗi đẩy mạnh thanh kiếm ở cổ ra, chạy tới cánh cửa gỗ bên cạnh, mở cửa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sung-nguoi-khien-nguoi-hu-hong/5218316/chuong-99.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.